Thấm thoắt thời gian trôi, đã qua sinh nhật một tuổi, sinh nhật
hai tuổi, thế là con gái bước sang tuổi thứ 3 được 4 tháng rồi đấy.
Con
gái nặng 12,5kg (giữ vững phong độ), chiều cao thì cũng ko chính xác
lắm vì đã lâu rồi mẹ ko đo, chỉ biết giờ con gái mặc quần áo sz 100 đc
rồi, và trong tháng này đã có thêm 2 em răng hàm – 1 em bên hàm trái, 1
em bên hàm phải, tất cả đều ở hàm dưới.
Con gái càng lớn,
mẹ càng nhận thấy một số nét tính cách rõ rệt – cái thì khiến mẹ vui
mừng, cái lại làm mẹ hơi hốt hoảng. Rất mạnh dạn, nhanh nhẹn và xông
xáo. Dễ làm quen, nhất là với bạn bè cùng trang lứa – tuy vẫn có nhiều
lúc đánh bạn đôm đốp rồi vụt chạy và nhe nhẻn cười (mẹ vừa phải nựng bạn
gãy cả lưỡi vừa xấu hổ vô cùng). Nóng nảy, ko vừa ý là tung hê tất cả
(cái này giống mẹ ???). Thảo lảo, bạn ko ăn thì bắt phải ăn cho bằng đc
mới thôi :D…
Mẹ chỉ lo, liệu rồi đi học con có ngoan ko hay là lại suốt ngày bắt nạt các bạn?
Còn
nhớ hôm nào mới đc chừng 15 tháng tuổi, còn đang bập bẹ học nói những
từ ghép, con đã tỏ ra rất có năng khiếu nhớ lâu, nhất là thơ ca và bài
hát. Bây giờ, một bài thơ chỉ cần mẹ đọc qua 1 lần, hôm sau con đã nắm
được nội dung chính, và thêm vài lượt hai mẹ con cùng nhẩm lại thì thế
nào con cũng thuộc làu :P
28 tháng tuổi, muốn biết gì thì hỏi cho bằng đc, bao giờ người lớn trả lời mới thôi
. “Mẹ ăn ko mẹ?”, “Mẹ ăn có ngon ko mẹ?”, “Mẹ nói đi”, “Mẹ nói thử xem nào”….Đôi lúc nói những câu khiến mẹ cười lăn cười bò
“Mẹ đừng nhìn thế mà con sợ, con chạy” (ấy là những khi con hư, con nghịch và mẹ nhìn chằm chằm ra vẻ ko bằng lòng)
28
tháng, đôi ba lần trong tháng con chịu cầm cốc sữa bột mà tu ừng ực
hoặc rít bằng ống hút – bà/bố/mẹ bớt đi khoản bón thìa vất vả. Xong rồi
hỏi mẹ
“Hôm nay con uống sữa có giỏi ko, mẹ?” :*
Có
thêm nhiều trò nghịch ngợm mới. Tay bóp mũi mẹ rồi bắt mẹ hát, mẹ nói
rồi nàng í cười sằng sặc, đến là ghét! Thỉnh thoảng nằm sấp xuống đất
rồi thấy mẹ nhìn thì thanh minh
“Em lẫy mà. Hồi bé em lẫy này này” :D
Hết dọa ông nọ ông kia, giờ bạn í nhàm rồi. Có lần mẹ hỏi “Thế bây giờ con sợ ai nhất”, bạn ko ngần ngại bảo
“Sợ mẹ nhất”, hihi, mẹ hay mắng và đánh bạn í nhất nhà mà.
Nếu hồi xưa, bạn ấy thích làm sao nhí Đồ Rê Mí, thì bây giờ hỏi bạn lớn lên học trường gì, bạn sẽ bảo
“Học trường Chuyên Hùng Vương”, hỏi học đại học gì, bạn ấy ko ngần ngại nói
“Đại học Ha-vớt” J Mong cho điều đó là sự thực! Thi thoảng bạn vừa chơi, vừa nghêu ngao hát những “nhạc phẩm” tự chế, kiểu như
“Mai… sau… em… lớn… em… học… chuyên… Hùng…Vương” :)))) khiến cả nhà cười ngặt nghẽo.
Bạn
đã biết phân biệt rành rọt mối quan hệ của người lớn. Kiểu như: bà Hà
là vợ ông Cường, ông Thanh là chồng bà Tình, bác Huy là chồng bác Thủy…
Vẫn tồn tại điệp khúc
“Ăn ít kẹo thôi. Ăn kẹo nhiều sâu răng đấy. Sâu răng như cậu Tùng bi đấy. Như chị Kiều Anh đấy…”.
Hic, nhưng đấy là nhắc người khác thôi ạ, còn bạn ấy vừa nói vừa chén
tì tì. Cũng may bạn Tôm của mẹ cũng ko phải diện hảo ngọt cho lắm, chỉ
mê nhất kẹo Sugus, thạch, bim, sữa Susu và Fristi.
Bắt đầu
cho bạn tập oánh răng nhé. Mới đầu là dùng bàn chải chưa dùng kem đánh
răng, xong rồi súc miệng và nhổ phùuuuu. Bạn hợp tác và thích thú lắm,
một ngày đòi đi oánh răng mấy lần í, hihi.
Vẫn là những
món khoái khẩu: thịt kho tàu, thịt nạc băm, canh chua, tôm rang, trứng
sốt, tim cật. Giờ trộm vía số bữa ăn cơm của bạn cũng nhiều lên, thay
dần cho số bữa ăn mì như trước đây.
Có lẽ, tháng 6 này sẽ
đánh dấu sự kiện quan trọng đối với Tôm, và cả với bố mẹ, với cả gia
đình. Ấy là Tôm sẽ chính thức vào lớp mầm non. Bao điều lo lắng của mẹ
xung quanh sự kiện này. Nhưng mẹ mong và tin con gái sẽ làm đc, mà còn
làm tốt để cả nhà đc yên tâm chứ, phải ko con gái?
Sẽ phải cho con tự xúc ăn nhiều hơn nữa. Sẽ phải gọi tên Nhật Linh của con nhiều hơn nữa kẻo đi học lại cãi cô giáo
“Tên con là Tôm Tít chứ ko phải Nhật Linh…”
Thấm thoắt thời gian trôi, con gái ngày một lớn…