Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Cho ngày con 20...




    Ko muốn nhắc nhưng mẹ vẫn phải note vào đây vài dòng vì cái sự “ốm” của con. Liền tù tì suốt từ cuối tháng 5 đến cuối tháng 6, hết ho lại cúm, hết cúm lại đi ngoài, hết đi ngoài lại sốt mọc răng....Mẹ để ý ko có ngày nào là con ko phải uống thuốc, thành ra từ một cô bé ngoan ngoãn biết nghe lời khi mẹ bảo uống thuốc, giờ đây con bướng bỉnh vô cùng và gào thét ầm ĩ mỗi khi biết mình sắp phải uống mấy thứ siro ngọt, đắng lẫn lộn...

    Đánh dấu việc bai bai bạn ốm cuối cùng trong tháng thứ 19 của con là hơn 1 ngày sốt mọc 2 răng nanh hàm trên, có lúc lên tới 39,1 độ. Giờ thì chuyện răng lợi mẹ cũng thấy yên tâm hơn phần nào, ở chỗ trc đây răng con toàn mọc cái một, thì tháng thứ 18 là 4 cái một, và tháng thứ 19 này là 2 cái một.    Có lẽ tháng vừa rồi giao mùa, thời tiết đỏng đảnh ghê gớm. Thêm vào đó môi trường sống thay đổi, đang ở nhà mình suốt ngày mát mẻ, ra nhà ob ngoại ko có điều hòa lại va chạm nhiều người kéo theo nhiều nguồn bệnh. Khiến con gái mẹ hay bị ốm. Mong là con gái đủ vững vàng để đón nhận mọi thử thách đang ở phía trc, nhé !

          Nhoằng cái đã sang tháng thứ 20 rồi đấy, lại sắp sinh nhật 2 tuổi của con gái. Tháng này ngôn ngữ của con đã tiến bộ nhiều hơn nữa.      * Con ko chỉ biết nói những câu dài hơi, kiểu như 4-5 từ mà còn biết tùy từng trường hợp, tùy từng hoàn cảnh, từng tình huống để mà phát biểu. Biết bắt chước một cấu trúc câu nào đó, nhưng thay bằng những từ ngữ khác hợp lý hơn để diễn tả đúng cảm xúc hoặc mong muốn của mình.    Con đòi ăn cà muối, mẹ bảo “em còn bé, em ko ăn đc”, dường như con ko bằng lòng với câu nói ấy của mẹ, con bảo “em còn bé, em biết ăn đc” khiến mẹ cười ngặt cười nghẽo.    Mẹ mặc áo cho con, mẹ bảo “em còn bé”, con tiếp lời “em chưa mặc đc”

    Vừa ngủ dậy buổi sáng, con đòi “ăn trạ vại” (ăn quả vải), mẹ bảo “để ăn cháo xong mẹ cho ăn vải nhé”, con giãy nảy lên “ăn trạ vại trước” (ối giời, cũng trước với sau ra trò đấy nhé)    Đưa mẹ quả mận, con bào nguyên văn như sau “Mẹ bóc. E ko bóc đc. Mẹ bóc đi”, mẹ suýt ngất vì sướng, hehe.

    Em đi chân đất, bà bảo “đeo dép vào kẻo bọ róm kìa”, em quay lại bảo bà “bà đeo dép vào”    Đi chơi, chạy nhanh quá, e bị tụt dép mẹ bảo “tụt dép rồi kìa”  em bảo “đeo dép vào”    E ko tè, bà mắng yêu “Tè đi ko bà đánh đít. Về mách mẹ là bà đánh đít nhé. Mẹ Trang ơi, hôm nay...”, em tiếp lời luôn “bà đánh con”. Bà buồn cười quá, hỏi “đánh vào đâu”, e bảo “vào mông”

    Thi thoảng ngứa da, hoặc bị muỗi đốt bạn vừa gãi vừa kêu “đau, đau” mẹ hỏi “đau đâu” bạn bảo“đau đây” (có lúc chỉ cũng đúng chỗ đau, có lúc nói mồm vậy thôi chứ ko chỉ ra đc). Có lúc kêu “đau đít quá” hoặc “đau bím” :D    Ko thích mẹ buộc tóc, hễ mẹ buộc là giằng co và kêu gào “đau quá” mẹ bảo “đau đâu mà đau”, bạn phân bua “đau đầu tóc” :)))    Thấy bạn cứ thò tay vào miệng móc móc cái gì í, mẹ hỏi “bị làm sao thế con” bạn bảo “bị tóc” – đúng thế thật, có sợi tóc trong miệng bạn :)

    Cô Nga lên chơi, mẹ cho mỗi cô cháu 1 bát mì tôm, mẹ hỏi "Nga ăn đc đũa ko để a Bình lấy cho một đôi", cô bảo có, mẹ gọi ới bố trong bếp "a lấy cho cô Nga 1 đôi đũa nhé", con cũng ngó cổ vào bếp nói như ng nhớn "bố lấy cho cô Nga đôi đúa" :D. Tiếp nè, mẹ bảo bố "a ăn đi rồi bón cho Tôm ăn để e đi làm", con cũng nói theo "bố ăn đi"    Mẹ vs bà nhường nhau quả trứng ,mẹ bảo "bà ăn đi, con ko thích trứng", con bảo "bà ăn đi"    Con giật giật bông hoa nhựa trên đôi dép bảo "hái hoa", ông hỏi "hái hoa tặng ai" con nói "hái hoa tặng mẹ", ông bảo "tặng ai nữa", con nói "tặng bà" 

    * Con đã có chính kiến của mình và tranh luận đến cùng để bảo vệ ý kiến ấy.    Mẹ nịnh con “Vào đây mẹ bón cháo lươn cho này” (thực ra là cháo Gấu đỏ nấu với thịt bò). Đến lúc ăn, mẹ quên mất nên lại bảo “cháo Gấu đỏ đây này”, con sực nhớ và bảo “cháo nhươn chứ, phại cháo gấu đọ đâu”    Hỏi “ai béo”, con bảo “bố péo” hoặc “bố bình péo” và cứ liên tục réo gọi “bố bình péo”. Khi bố trêu “ai béo, Tôm béo à”, con lắc đầu quầy quậy ra vẻ ko bằng lòng và bảo “bố péo, bố péo”

    Đã biết phân biệt miến/cháo/bún/mì tôm. Ăn bún, mẹ trêu “mì tôm à”, con bảo “bún chứ, phại mì trôm đâu”    Tập thể dục con hô “hai ba”, khi mẹ trêu “hầy ba” con cãi “hai ba chứ phại hầy ba đâu”    Chơi với cô Nga, mẹ trêu "ông nga ngố", con bảo "cô Nga chứ" 

    * Biết trêu đùa mọi người bằng cách trả lời ko đâu vào đâu :D.    Nếu tháng trc, hỏi tên, biệt danh của con, hỏi con của ai, con đều trả lời rõ ràng rành mạch. Thì tháng này mẹ hỏi con toàn trả lời trá trẩn, kiểu như “Tôm là con gái của ai?” – “ứm ừm” ( hiểu nôm na là bố Bình).

    Rồi thì nói những danh từ, những tên riêng do con tự nghĩ ra mà cả nhà chẳng ai biết.Hỏi “tầng của ai”, con bảo “của bá chí”Hỏi “bà gì bế Tôm”, con bảo “bà trình”Hỏi “Tôm ngủ với ai?”, con bảo “bà chí”Hỏi “ông gì bế con”, con bảo “ông bá”..... (những “ông bá, bà trình, bá chí”.... mà mẹ chẳng nghe thấy bao giờ)

    Mẹ hỏi “bà cho con uống sữa chưa”, trc đây thì con lắc đầu cười cười “chưa”, giờ thì con bảo “cháu chưa ạ”    Hỏi nhà Tôm ở đâu, đáng lẽ ra phải là “trạm điện, thanh ba, phú thọ” thì con trả lời “trạm điện, đồng truân, thanh hóa, pú trọ” (có bản sắc gớm nhỉ, hihi)    Hỏi Tôm tuổi con gì, con nói đúng “con ọp” (con cọp), bố Bình “con nhợn” – cũng đúng, nhưng mẹ Trang mà cũng “con nhợn” thì lại nói vớ vỉn rồi gái ơi !
    * Biết đòi hỏi những nhu cầu chính đáng của mình.    Nửa đêm tỉnh giấc, con bảo “uống nc đi” hoặc là “nước đi, nước đi”, mẹ mà lấy chậm là con cáu    Con dụi dụi mắt buồn ngủ, con bảo “mẹ ru ngụ”. Mẹ hiểu ý, để con nằm gối lên cánh tay mẹ, nhưng chưa đc vừa ý con nên con bảo “mẹ đứng dậy” (lúc đấy hai mẹ con đang ngồi bệt dưới đất, ý con muốn mẹ đứng dậy để bế vác con lên). Mẹ rung rung cho con ngủ, con bảo “mẹ hát bầm ơi”. Hát đc một lượt thì con ngủ khì. Ái chà, con gái mẹ lớn thật rồi đấy.

    Đi đái, ị thì khỏi phải nói. Đã biết thông báo mỗi khi lên cơn buồn – tuy rằng đôi lúc đái ị vẫn hơi nhầm lẫn lung tung, đái bảo ị, ị lại bảo đái :D
    * Con đã hát đc những câu hát dài lắm rồi nhé (thực chất gọi là đọc thuộc thì mới đúng). Mẹ xin dẫn chứng một số bài hát như sau:- Búp bê bằng bông biết bay bay bay, búp bê biết bò biết bắt biết bơi (hai câu này con đọc rõ ràng, rành mạch và liền tù tì). Búp bê ... bằng bông... bên bạn.... bươm bướm....bươm bướm... buồn buồn... biền biệt.... bay bay (hai câu này con chỉ đọc đc ngắt quãng như vậy thôi)- Kìa chú là chú ếch con có hai là hai mắt tròn. Chú ngồi học bài một mình bên hố bom kề vườn xoan- Xúc sắc xúc sẻ năm mới năm mẻ nhà nào còn thức mở cửa cho chúng tôi....- Meo meo meo rửa mặt như mèo, xâu xấu lắm chẳng đc mẹ yêu...- Ông mặt trời tỉnh giấc vươn vai, vén màn gió ngó xem ai thổi kèn...- Bàn tay mẹ bế chúng con, bàn tay mẹ chăm chúng con....- Từ ngày sinh ra mẹ nâng như trứng mẹ hứng như hoa mẹ ôm vào lòng...- Bé bé bồng bông hai má hồng hồng bé đi sơ tán bế em đi cùng. Mẹ mua xe gỗ cho bé ngồi trong bao giờ chiến thắng cho bé về phố đông................

    Có thể thuộc lòng tên của các bài hát và phân biệt từng bài một chỉ cần dựa vào một chút nhạc dạo ban đầu :X    Hẹn 5 tuổi bố mẹ cho gái đi thi Đồ rê mí nhá con yêu !  

    * Bắt chước giọng điệu của ng lớn như thật. Ngồi vào mâm cơm, con cầm lăm lăm một chiếc đũa, nhứ nhứ trc mặt bố và bảo “tại chao ông hư”, rồi vụt vào tay bố, bảo “hư này” và cười tinh quái :D

    Một lần khác bị mẹ quát, mắng nhưng con vẫn nhe nhẻn cười, chạy trốn mẹ sau cánh cửa. Thập thò cái đầu, mắt trố lên, miệng tủm tỉm, con bảo “tại chao đánh em” :D

    Mà con gái cũng giỏi nịnh lắm nhé. Mẹ quát con thật đấy, con bù lu bù loa lên nhưng ông bà hay bố dỗ dành con cũng ko nín, thậm chí còn gào to hơn, và nhất định chỉ chạy lại ôm chầm lấy cổ mẹ. Thương quá ! Thế thì ai nỡ lòng nào mà mắng nữa chứ?

    Sờ mũi em búp bê và bảo "bóc vọ mũi" (bóc vỏ mũi) rồi "kinh chưa" - bắt chước y hệt mẹ mỗi lần ngoáy mũi cho con :D

    Câu nào cũng một điều “ạ”, hai điều “ạ” nghe đến là dễ ghét:Con xăm xăm ra hè lấy dép, leo xuống sân,Nói “em đi đây”Mẹ  “e đi đâu đấy”Con: “em đi công viên ạ”**********Hỏi “ngon ko” – “ngon ạ”**********Hỏi “bà cho em uống sữa chưa” – “cháu chưa ạ” rồi cười nhăn nhở :D
    * Dạo này đc “phổ cập” nhiều về internet nên e rất là thích youtube, cứ đòi mở bài hát, nào là “chú ét tron” nào là “xúc xắc xúc xẹ”, nào là “găm – my – be” (gummy bear), “bé chút chít”, “bé khọe bé ngoan”.... Bật bài nào là thuộc bài đó và ngồi ư ứ hát theo. Cũng phải cảm ơn youtube mà việc ăn uống của em xem chừng nhẹ nhàng hơn hẳn :D


    * Yêu thương lắm giấc con ngủ. Ban đêm thì ko nói làm gì vì có đêm con ngủ ngoan nhưng cũng có đêm con đạp giường đạp chiếu lung tung phèng, toàn thích trèo lên gối nằm co ro cả thân người trên gối đến là buồn cười, có lúc con còn đuổi mẹ, đuổi bà ko cho nằm gối để con còn trèo :D

    Giấc ngủ buổi trưa trộm vía con rất ngoan. Có hôm mẹ đi làm về thì bà đã cho con ngủ rồi, có hôm mẹ về con mới ngru (tùy thuộc sáng hôm đó con dậy sớm hay muộn). Rồi cả nhà ăn cơm xong mẹ dọn dẹp rửa bát, ngó đồng hồ cũng chỉ còn chừng 30’ là tới giờ đi làm, mẹ ko muốn ngủ vì ngủ ít như thế rất hay bị ngủ quên. Mẹ lại sờ sệt thứ nọ thứ kia để làm. Hoặc nhớ con gái quá thì nằm ghé cạnh con hôn hít lên vầng trán, đôi má con 1 lúc rồi cứ để yên cho con nằm một mình.     Ấy vậy mà con ngủ ngoan, thường là 2-3 tiếng mới dậy. Mẹ yên tâm khoản ấy vì con ngủ say thì mới chịu chơi, ko lè nhè, mà ông bà và bố buổi trưa cũng mới đc nghỉ ngơi.
    * 20 tháng con biết tự mặc quần, dẫu rằng thành quả chưa phải như ý muốn nhg con cũng đã biết xỏ hai chân vào hai ống quần :)
    Con gái đã biết đạp nửa vòng xe đạp rồi nhé. Biết đánh lái để điều khiển xe đến nơi con muốn. Mẹ thêm hiểu một điều, trẻ con – ko có điều kiện thì phải chấp nhận, chứ thực ra đc tiếp xúc càng nhiều với đồ chơi thông minh, với công nghệ hiện đại thì càng tốt. Chẳng có xe lắc, xe cút kít nào là thừa cả.... (tại vì mẹ cứ áy náy mãi biết thế bảo ob đừng mua xe lắc cho con hồi sn 1 tuổi, tại chả thấy con gái nào chơi xe lắc cả, hic). Nhìn cái mông con cong veo, đôi chân chưa chạm hẳn bàn đạp mà cũng ra sức “chạp, chạp” khiến mẹ buồn cười quá đi mất thôi !  

20 tháng con biết bảo “hái hoa tặng mẹ”, “hái hoa tặng bà” sao mà yêu thế chứ!
20 tháng con đòi cái gì là đòi bằng đc, mẹ bón cơm thì giằng lấy bát, giằng lấy thìa đòi “đệ đây” và bảo “em cầm”, cứ nhất mực là phải thế mới chịu.

    20 tháng, con hay bắt chước như một con vẹt khiến mẹ nhiều lúc thót tim vì sợ chẳng may ng lớn nói gì sơ sểnh là con lại bắt chước :( Mẹ bảo “trứng này đắt hơn trứng kia có mấy trăm đồng”, con chỉ trỏ vào quả tứng bảo cả nhà thế này chứ “trứng này đắt, trứng này đắt” rồi nhanh như chớp giằng lấy luôn quả trứng vào tay mình. Lại nói đến chuyện trứng, con đã làm vỡ của bà mấy quả rồi đấy nhé, giơ cao và rồi thả tự do bốp bốp xuống nền nhà, ko những thế lại còn dùng tay xoa xoa... Ôi trời ơi!

    20 tháng con gái nghịch như giặc, leo cầu thang, leo cửa sổ, leo lên bàn lên ghế, ô tô có cửa ko đi mà toàn trèo lên gác chắn để vào :( Mở tủ xoành xoạch, chơi búp bê hay ô tô hay bất cứ cái gì đc lắp ráp là y rằng con tháo tung từng bộ phận ra :( Nhoằng cái đã thấy bắc ghế nhựa để trèo lên sờ sệt thứ nọ thứ kia, hic hic

    20 tháng, cân nặng của con gái vẫn chưa có dấu hiệu gì muốn vượt qua con số 10 tròn trĩnh, hình như hôm qua cân thì đc khoảng dưới 10,5 kg  (ôi mẹ tự kỷ mất thôi), nhưng váy vóc của con chỉ sau nửa tháng vừa rồi ít mặc đến mà đã ngắn cũn cỡn cả lượt, những váy mẹ mới mua cách đây vài tháng đều ngắn trên đầu gối hết rồi :D (cách đây hơn 1th, con gái cao 83 cm và cân nặng thì 10kg đã đc nửa năm nay rồi gái ơi :(

    20 tháng con gái có 14 em răng xinh xinh, trong tháng vừa rồi có 2 em mới mọc khiến con gái sốt hơn 1 ngày đấy nhé.
    20 tháng, tóc em dài, đen, thẳng tắp, đủ che kín cái trán giáo sư vĩ đại nhưng ko thể giấu hết đc vẻ bướng bỉnh của em :D  
20 tháng đong đầy yêu thương và mạnh khỏe nhé con gái !
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét