Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Gian nan chuyện cái phong bì...


Ko hiểu sao mà cái chuyện nhờ mừng đám cưới với mình nó nan giải thế....
Mình vốn dĩ là kẻ cẩn thận. Phải thừa nhận điều đó. Hiếm vô cùng những lần mình nhớ người khác "làm hộ phong bì" mừng đám cưới.
- Nếu có việc ko đi dự đc mà đám cưới gần, mình sẽ tự tay làm, rồi nhờ ai đó gửi
- Nếu đám cưới xa, mình sẽ chuyển khoản trc rồi nhờ làm sau.
Nói chung dính dáng đến tiền nong là mệt mỏi lắm. Mình sòng phẳng, và mình ko muốn bạn bè mình ko ai phải nghĩ ngợi hay lăn tăn khi mình nhờ. Thế thôi.

Vậy mà, nào có đc yên...
Một lần, chuyển khoản trc cho bạn, nhờ làm hộ phong bì mừng. Ko hiểu cô nàng bị làm sao mà rõ ràng mình gửi 200, nàng lại chỉ nhét có 100? Haiza, mang tiếng mình quá. Dẫu rằng bạn bè đều hiểu hết tính mình, nhưng mình vẫn ko khỏi áy náy...
Lần khác (cưới chính cô bạn ấy) rút kinh nghiệm, mình chuyển khoản trực tiếp cho nàng. Ba tháng sau khi cưới, nàng nhắn là nàng chưa nhận đc. Bực mình vì cái sự đoảng vị của nàng (chẳng kiểm tra ngay, đến tận 3 tháng sau mới bày đặt nhắn tin...). Bực mình  khi dính dáng đến tiền nong đám cưới - một vấn đề tế nhị, thêm nữa lại là lần thứ 2 liên quan đến nàng. Đau buốt đến tận xương tủy khi nàng bảo một câu mà chỉ có những kẻ óc ngắn như Ngọc Trinh mới nghĩ ra đc "coi như cho cháu tiền mua sữa !!! Thật nực cười khi nàng chốt hạ "m quá quan trọng chuyện tiền nong" !?!
Đau lắm. Có nằm mơ cũng ko nghĩ mình đau như vậy. Giá như mình là kẻ ko cẩn thận tí nào thì lại khác. Đằng này... Mới biết đời ko ai học đc chữ ngờ !
Lần thứ 3 (mình mới phát hiện ra cách đây vài ngày thôi), chỉ vì bần cùng bất đắc dĩ mà mình mới nhờ "làm hộ phong bì" - tức là ko gửi tiền trc, mà nguyên nghĩa của nó là "làm hộ rồi sẽ trả sau" vì hồi ấy mình mới sinh đc 2 ngày vẫn còn nằm viện. Vậy mà .... cũng chẳng đến tay người nhận (trong khi đó mình đã trả sòng phẳng cho cô bạn kia rồi). Oải hết cả người. Ko còn tinh thần gì hết.

Bảo là người ko cẩn thận đã đành. Đằng này, cẩn thận hết mức vậy mà vẫn ko xuôi... Ko hiểu cái số mình nó làm sao ấy...