Mẹ
đã lên ý tưởng về một “nhà bóng tự tạo” cho Tôm từ khi vô tình bắt gặp trên
blog của bạn nào đó. Mẹ nghĩ với những sắc màu sặc sỡ hẳn con sẽ vô cùng thích
thú. Mãi đến thứ 6 vừa rồi mẹ mới bắt tay vào thực hiện. Mới chỉ là bước đầu
thôi nhưng mẹ hứa sẽ làm cho “nhà bóng” của con phong phú hơn, gái nhé !
Sáng T7, gần 8 rưỡi bạn mới tỉnh ngủ, dụi mắt
lôi mẹ ra khỏi giường với yêu cầu khẩn thiết “uống nước nhá”. Sau khi bón xong
bát cháo cá cho bạn, mẹ luộc ngô cả nhà ăn. Bạn cũng hí hửng cầm bắp ngô nhưng
chỉ gặm đc vài hạt là chán chê. Ngoài trời vẫn mưa nặng hạt. Ăn sáng muộn nên
mẹ ko nấu cơm mà nấu mì tôm. Nghe đến “mì tôm” là bạn háo hức lắm. Bón cho bạn
nửa gói mì tôm + 1 quả trứng, bạn ăn hết veo. Đã thế trong lúc ăn nếu mẹ chưa
bón kịp mà đưa lên miệng thổi cho nhanh nguội thì bạn lại ngào cái mồm ra khóc
(như là sợ mẹ ăn hết í)
. Xong phần của bạn đến lượt mẹ ăn, bạn cũng bon chen
ác. Phải đc chục thìa. Hi. Chắc tại lâu rồi mẹ ko cho ăn nên bạn thèm.
(Đây
là điệu ngồi dễ xương của bạn, thấy mẹ nháy bố ý là nhìn Tôm ngồi kìa,
dường như bạn thích thú nên càng hăng. Đâu ngờ sau khi mẹ chộp đc khoảnh
khắc này xong, bạn cũng ngã lăn cu chiêng ra nhà
)
Trời mưa nên hơi se lạnh, mẹ lấy cái váy bò yếm
+ áo thun dài tay mặc cho bạn thử xem đẹp ko vì cái váy ấy chưa mặc bao giờ
(chưa có cơ hội mặc thì đúng hơn). Mặc xong, bạn leo từ trên giường xuống đất,
bảo “đi chơi đi”. Cứ cuống cà kê lên. Haiza, bạn tưởng như mọi lần cứ trang
phục chỉnh tề xong là lên đường ấy mà.
Rồi bạn khóc. Lúc thì ỉ ôi như năn nỉ mẹ. Lúc
thì gắt nhặng xị kiểu như buồn bực vì biết bố mẹ đc nghỉ mà bạn lại chưa đc ra
khỏi nhà. Trời vân mưa to bạn ạ, bố lại ốm mẹ ko muốn bạn ôm ấp bố nhiều, sợ lây.
Mẹ phải dỗ dành bạn lên giường nghe nhạc. Bạn lại bảo “mẹ bật mẹ ngóng”. Nghe
mãi, nghe mãi mà trời vẫn mưa như ko có cấu hiệu muốn dứt. Mẹ nghĩ bụng trời
mưa đã chán rồi mà lại phải bó chân ở nhà hết ăn lại ngủ thì ko còn j chán
bằng. Bạn thì lim dim mắt như sắp ngủ. Nhưng rồi trời bắt đầu tạnh mưa dần. Mẹ
phải giục cả hai bố con nhanh tay nhanh chân kẻo lại mưa đến nơi.
Ra đến nhà ob ngoại, ùa vào quán bán hàng của bà
mà bạn như reo lên. Cuống quýt, mừng rỡ như chim sổ lồng. Vừa đc đi chơi, vừa
đc thấy bao nhiêu thứ đồ lạ mắt. Ban sờ thứ nọ sờ thứ kia. Khuôn mặt biểu cảm
khác hẳn so với lúc trước ở nhà. Giục bạn về trong nhà mà bạn lắc đầu quyết
liệt “không, không”.
Hôm sau – chủ nhật, bố đi làm, bà đi vắng mẹ con
mình trông hàng cho bà một buổi chiều. Để mắt đến bạn để bạn ko nghịch ngợm
lung tung, và tránh bị cộp đầu vào giá hàng, công nhận là mệt. Bạn rất thích
bốc từng nắm đỗ tương và khi bị phát hiện ra nếu ko nhẹ nhàng với bạn thì thế
nào bạn cũng vứt tung tóe ra nền nhà – mẹ tha hồ mà lụi cụi nhặt từng hạt, hix.
Bạn cho một hạt lên miệng như để “thử” mẹ, mẹ bảo “đừng” bạn sẽ bảo “hóc đấy”.
Ở nhà bán hàng cho bà chỉ một buổi chiều thôi
nhưng ko hiểu sao mẹ thích cái cảm giác có ng mua hàng. Đơn giản chỉ là bát cà,
bao thuốc, chai Chin su, gói Ajngon..... có lẽ đấy là cảm giác đc giao lưu gặp
gỡ với rất nhiều người.
PR cho hãng Chin su 
Leo trèo là nghề
Hỏi mì tôm đâu em sẽ chỉ
Hỏi kem đánh răng đâu, em cũng chỉ
Hàng của bà thành đồ hàng của em 
5h chiều tạm biệt ob, cậu Chung đưa hai mẹ con
về trạm. Lại tiếp tục một chuỗi những công việc quen thuộc của mẹ và cả nhà
mình: nấu ăn tối cho bố mẹ, tắm cho bạn, rồi bố dắt bạn lên trạm chơi, mẹ nấu
cháo cho bạn, trong lúc chờ nguội mẹ tranh thủ tắm gội, rồi bón cho bạn ăn, rồi
ăn tối, rửa bát, lau nhà....
Nhưng có một sự cố mà mẹ ko thể ko ghi vào đây.
Khoảng lúc 8 rưỡi, sau khi sang nhà cô Nhung ngồi chơi chừng 30’, bạn nhắc mẹ “ăn
nho nhá” – mẹ mới chợt nhớ ra chùm nho mẹ lấy từ tủ lạnh để cho nguội. Về
phòng, ngồi giữa nhà mẹ bóc đến đâu bạn xúc ăn đến đấy. Cô Nhung ngồi chơi còn
nghịch bóng trong chậu và hỏi mẹ mua nhiều bóng cho Tôm thế. Cô Nhung về, bạn
trèo từ nền đất vào ngồi trong chậu bóng. Mẹ gọi điện cho bà ngoại để hỏi
chuyện bán hàng, bảo bạn nói chuyện với bà mà bạn mải mê xem Đồ rê mí nên ko
nói. Mẹ bảo bạn ngồi đấy để đi rửa bát. Rồi mẹ ngồi ở giường lục ví tìm đt,
bỗng nghe tiếng bạn khóc ré lên. Nhanh như chớp mẹ chạy lại bế thốc bạn lên thì
thôi rồi đã thấy một con rết con, bé bằng que tăm đang ngoe nguẩy. Mẹ sợ quá,
kêu ầm ĩ và bế thốc bạn lên trạm gọi bố, bảo bố đi tìm con sên. Cô Ánh bế bạn
còn mẹ vạch mông bạn ra sức nặn hết máu độc. Đau quá bạn khóc ầm ĩ. Rồi bôi
nhớt của con sên vào. Bố mẹ về nhà, nó vẫn đang ngoe nguẩy trong chậu. Bố bắt
và giết nó. Mẹ sợ lắm vì cách đây chưa đến 1 năm bà ngoại bị một con rết to
bằng ngón tay cái đốt, đau suốt mấy ngày trời.
Mẹ gọi điện cho bà, ob cuống quýt phóng xe mang thuốc
vào cho bạn. Bạn ngồi ngoan xem hoạt hình ca nhạc cùng cô Ánh, pha C sủi bảo
bạn uống bạn cũng chịu khó uống vài hớp. Cả nhà cầu trời khấn phật mong là bạn
ko bị sao, vì đó cũng chỉ là con rết bé tí xíu thôi. Mẹ về rũ giường rũ chăn
chiếu, quét dọn gầm giường cho đỡ sợ. Rồi cho bạn uống thuốc, uống sữa và đi
ngủ. Cả đêm bạn ngủ ngoan. Bố mẹ cũng AQ nếu có đau thì chắc chắn là bạn đã sốt
và khóc váng trời từ ngay lúc đấy rồi.
Mẹ thương bạn quá. Bình thường mẹ cũng cẩn thận
lắm, tối nào trc khi đi ngủ cũng rũ giường rũ chiếu. Ko biết làm sao mà nó lại
bò đc vào trong chậu bóng. Bởi vì trc khi sang nhà cô Nhung mẹ đã để chồng lồng
bàn đựng đồ chơi lên trên chốc chậu bóng, và đặt tất cả lên ghế. Và lúc chiều
hai cậu cháu còn chơi đùa mãi với chậu bóng ấy, cả lúc tối cô Nhung cũng tung
hứng mấy quả bóng của bạn nữa mà.... Trời mưa thế này ẩm ướt nên dễ có rết.
Chắc linh tính mách bảo mẹ nên khi nghe bạn khóc ré lên, trong đầu mẹ đã hoảng
sợ khi nghĩ đến con rết nên mẹ nhanh như chớp bế thốc bạn lên.
Bạn ko sao là mẹ và cả nhà mừng lắm rồi.