Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Phú Thọ quê mình đẹp như gấm hoa


Phú Thọ quê mình đẹp như gấm hoa 
Câu ca em hát thoảng hương quê nhà 
Đậm đà rừng chè từ tay người hái 
Thảo thơm chứ quê mình, chứ quê mình 


Người ơi ... 
Câu hát đưa tôi về đất mẹ bao dung ... 
Xốn xang trong lòng nhắc câu chuyện xưa 
Một thời tuổi thơ ... mà người ơi ... 



Tháng năm giãi dầu thương người khuya sớm 
Áo em bạc màu đậm mãi thắm xanh 
Hội rét tháng ba hội mưa tháng tám 
Giọt mồ hôi rơi cho bông lúa vàng tươi 
Nặng lòng quê tôi cho câu hát người ơi 

*** 

Phú Thọ quê mình đẹp như gấm hoa 
Câu ca em hát thoảng hương quê nhà 
Đậm đà rừng chè từ tay người hái 
Thảo thơm chứ quê mình, chứ quê mình 


Người ơi ... 
Gian khó đã qua rồi 
Đất mẹ hôm nay sáng lên mặt người những cuộc đời mới 
Từng ngày đổi thay ... mà người ơi ... 

Thiết tha ân tình trong lời em hát 
Sáng tên quê mình đẹp mãi gấm hoa 
Hội đền tháng ba gần xa náo nức 
Tìm về quê tôi trong hơi ấm nồng say 
Mặn mà câu dân ca em hát chiều nay 

Phú Thọ quê mình đẹp như gấm hoa 
Phú Thọ quê mình đẹp như gấm ... hoa ...

Phú Thọ một khúc ca xanh

Lá cọ xòe nghiêng mặt trời xanh
che mát sân đình cho em hát ghẹo
Sông Lô xanh chảy qua chiến tranh
thành bản trường ca ngàn năm hát mãi


Phú Thọ quê tôi một khúc ca xanh 
nắng nhuộm vàng Ao Châu thành tranh
trái bưởi Đoan Hùng vàng ươm nỗi nhớ
Gió đồi thông reo hào theo câu hát
Đêm Đền Hùng dịu êm tiếng Bác
Kề vai nhau cùng giữu nước suốt đời ko quên


Nước Hồng Hà mang nặng phù sa
ôm ấp đôi bờ cho cây trái ngọt
Qua Phong Châu lần theo dấu chân
người mẹ Việt Nam vùng lên cứu nước

Phú Thọ quê tôi một khúc ca xanh
tuổi học trò đi qua đời anh
kỷ niệm sân trường Hùng Vương ngày ấy


Phú Thọ quê tôi một bài ca mới
đêm Việt Trì nằm nghe tiếng máy 
mà thêm yêu mà thêm quý đất Tổ vua Hùng



(Phú Thọ một khúc ca xanh - Trọng Tấn)

Phú Thọ một khúc ca xanh

Lá cọ xòe nghiêng mặt trời xanh
che mát sân đình cho em hát ghẹo
Sông Lô xanh chảy qua chiến tranh
thành bản trường ca ngàn năm hát mãi


Phú Thọ quê tôi một khúc ca xanh 
nắng nhuộm vàng Ao Châu thành tranh
trái bưởi Đoan Hùng vàng ươm nỗi nhớ
Gió đồi thông reo hào theo câu hát
Đêm Đền Hùng dịu êm tiếng Bác
Kề vai nhau cùng giữu nước suốt đời ko quên


Nước Hồng Hà mang nặng phù sa
ôm ấp đôi bờ cho cây trái ngọt
Qua Phong Châu lần theo dấu chân
người mẹ Việt Nam vùng lên cứu nước

Phú Thọ quê tôi một khúc ca xanh
tuổi học trò đi qua đời anh
kỷ niệm sân trường Hùng Vương ngày ấy


Phú Thọ quê tôi một bài ca mới
đêm Việt Trì nằm nghe tiếng máy 
mà thêm yêu mà thêm quý đất Tổ vua Hùng



(Phú Thọ một khúc ca xanh - Trọng Tấn)

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Diện mạo mới

Cũng tại cái tội hay mày mò, táy máy mà mình đã chuyển blog sang một diện mạo mới. Hơi ngợp vì đang quen với ngôi nhà cũ. Muốn quay lại. Mà ko làm thế nào đc. Hic hic.
Giờ thì ổn hơn chút rồi. Mọi thứ đều phải có thời gian chứ.
Hi vọng những điều mới mẻ nhé !

Bước ngoặt của Tôm

Bắt đầu từ ngày hôm nay trong tiến trình phát triển của bạn Tôm sẽ có một bước ngoặt lớn....

Đáng lẽ phải đến 01/6 này bạn vừa đón cái tết thiếu nhi thứ 2 từ khi sinh ra, vừa đón nhận một sự thay đổi - nhưng là sự thay đổi tích cực. Ấy là bạn sẽ đc mẹ mang ra gửi ob ngoại. Bà về hưu đc nửa tháng, và cũng đã mở quán bán hàng đc gần một tuần. Chỉ nghĩ đến việc bà trông Tôm là mẹ đã thấy yên tâm rồi. Nhưng cũng trong tháng 5 này ông ngoại phải đi mổ rút đinh. Chính xác là ông dự định sáng nay đi viện đây.
Mẹ định nói với bà Mai là trông Tôm thêm chừng nửa tháng để cho ông đi mổ về đc khỏe mạnh và bà bán hàng ổn định đã. Đúng là ko phải cái gì cũng thuận theo ý mình con gái ạ. Bà Mai nói bà phải đi trông chị gái bà bị tai nạn nên xin nghỉ bắt đầu từ hôm nay. Bà M trông con thì mẹ cũng yên tâm và ko có điều gì phải phàn nàn, nhưng mẹ biết tâm lý ai cũng thế. Khi đã nói với ngta là hết tháng sẽ thôi ko thuê nữa thì đương nhiên ai cũng muốn nghỉ luôn cho gọn - nói chính xác là : ko nhiệt tình mấy !
Mẹ yêu cầu bà M làm nốt hnay vì tưởng hnay bố phải đi điều động. Mẹ tính nếu ko có ai trông thì mẹ sẽ xin nghỉ 1-2 hôm rồi cả T7, CN nữa cho ông khỏe hơn đã. Mẹ thử gọi điện cho bà Vượng vì nghĩ chắc bà đc nghỉ hè rồi. Bà V bảo cứ đem Tôm xuống bà trông cho, dì Bi nghỉ hè rồi, cậu Tùng Bi cũng nghỉ hè rồi. Mừng quá, mẹ gọi điện bảo bà M "nếu cô muốn thì cháu cho cô nghỉ ngay từ sáng mai"
(tức là hnay).
Quá chóng vánh, mẹ bảo với bố và khi hết giờ làm mẹ vội về sắp xếp đồ đạc tư trang của hai mẹ con để ra nhà ob ngoại tiện cho việc đem con gửi nhà bà V (nhà bà V gần ngay nhà ob ngoại). Ra đến nơi lại nghe ông bảo hnay ô đi khám, bs nói xương ô chưa liền nên để 1-2 tháng sau mới mổ rút đinh. Vậy là Tôm lại đc ở nhà với ob mình. Mẹ thở phào. Ở nhà bà V cũng rất tốt. Bà đc nghỉ hè nên ko lo. Dì Bi cũng lớn có thể trông Tôm đc, và có cậu TB cùng lứa tuổi với Tôm nữa. Nhưng dù sao việc ăn uống của Tôm cũng ko thể tiện bằng nhà ob mình.
Vậy là mẹ đã có thể yên tâm phần nhiều. Bao giờ ô đi mổ thì mẹ sẽ nghỉ phép mấy ngày để đỡ cho ob.
Ra đến nơi thấy bao nhiu là bim bim bà vừa nhập về, bạn sướng quá nhảy tót lên giường ngồi giữa đống bim bim
Có ăn đc nhiều đâu, mỗi gói bóc ra bạn chỉ ăn 1 -2 miếng xong rồi mẹ phải ăn hộ, nhưng mà lúc nào cũng bảo "bóc bim em ăn nhá" .

Thực ra đến tầm tuổi này cũng ko phải bế ẵm bạn nhiều đâu, chủ yếu để ý tránh việc bạn nghịch thứ nọ thứ kia (đôi lúc quát mỏi mồm mà bạn vẫn như ko nghe thấy gì). Nhìn chung bạn của mẹ ngoan. Nhưng giờ bà bán hàng nên cũng cần có ô trợ giúp. Chẳng hạn ô nấu cháo rồi mang ra quán cho bà bón chứ một mình bà thì khó mà xoay sở đc. May là cả hai ob đều về hưu rồi đấy!

Mọi người cứ bảo mẹ chuyển ra đây ở hẳn với ob, nhà cũng có hai chị e chứ có ai đâu. Như thế tiện hơn rất nhiều. Đúng là thế thật. Và mẹ cũng muốn quá ấy chứ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng ko ổn lắm con yêu ạ! Tạm thời cứ thế đã nhé !

Hụt

"Tôi ngốc chứ đâu phải em..."


Phải.
Anh ngốc nên hôm nay anh mới có cơ hội nói câu ấy.

Cả hai đều ngốc. Anh ngốc nên ta xa nhau...

Mình muốn được khen "Gái một con trông mòn con mắt"


Đã lâu lắm rồi chồng ko tìm mua quần áo tặng vợ trong mỗi dịp lễ lạt, kỷ niệm nữa.
Uh thì coi như giờ là VC rồi ko cần khách sáo nữa. Với lại đâu cứ phải chờ đến dịp nào đó, đc chồng tặng thì mới đc mặc đẹp...

Ấy vậy mà hễ thấy mình mặc quần áo mới là chồng lại nói những câu khiến mình ko khỏi chạnh lòng. Buồn vì hình như trong mắt chồng mình là ng xa hoa lắm thì phải.
Chẳng lẽ là một ng phụ nữ còn trẻ, lại đi làm va chạm nhiều người, mà quanh năm suốt tháng chỉ mặc những bộ cánh lỗi mốt hay những bộ cánh ko vừa vặn với dáng người ?
Chẳng lẽ mặc đẹp để thể hiện sự tôn trọng chính mình và tôn trọng ng khác cũng là ko đc?

[Xét lại tủ quần áo thì đến 1/2 là đồ từ thời SV, do tính cẩn thận và tiết kiệm nên mình vẫn còn giữ đc (ai cũng trêu mình ở cái vụ vẫn còn giữ đc quần áo từ thời sv). Từ ngày đi làm mình cũng chưa kịp sắm sửa gì thì đã lấy chồng và có bầu. Sinh xong dáng người chưa gọn lại nên vẫn tranh thủ mặc đồ cũ. Giờ thì gầy bớt mới gọi là ăn mặc cho tươm tất....]

Mình ko xa xỉ như một số ng phụ nữ có tiền: bóng bẩy, lòe loẹt, sành điệu (hoặc ko có tiền nhưng đua đòi). Mình cũng ko tiết kiệm đến mức lôi thôi, luộm thuộm, ko đẹp mắt. Mình đơn giản chỉ là muốn cho bản thân đc gọn gàng, thanh lịch và đứng đắn.

Hỏi có ng phụ nữ nào ko muốn mình đẹp hơn?

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Lởm...


Vẫn biết đời còn nhiều bất công, nhưng sao mình thấy chán chường kinh khủng.


Thì ra nhiều thằng dốt nát ở đời này, leo hết từ sơ cấp => trung cấp => cao đẳng => tại chức, giờ bỗng chốc thành "Thạc sĩ" ngon ơ
Còn mình thì sao? Cái bằng ĐH chính quy loại khá dường như cũng chỉ "cá mè một lứa".
Ko những thế còn có phần bị xem nhẹ và thiên vị...

Ai cũng có nhu cầu khẳng định mình cơ mà...

Tại sao chứ? Vì tôi là n/v phòng TC-HC chứ ko phải là g/v ư? Lý do quả chính đáng !

Đừng coi thường tôi. Tôi còn hơn các vị nhiều...Ngẫm kĩ mà xem....

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Mưa suốt tuần và mẹ ngồi kể chuyện của Tôm

Tính đến hôm nay bạn Tôm tít đc 18m18d rồi đấy !
Trời mưa rả rích, rồi lại mưa ào ào suốt cả tuần rồi. Ko ngày nào là ko mưa, lúc mưa, lúc tạnh, mưa bất chợt ko kịp báo trước...
Có phải vì thời tiết thay đổi bất chợt như thế mà tháng thứ 18 - sang tháng 19 này bạn Tôm của mẹ hay ốm vặt ko nhỉ? Bạn sốt mấy ngày do viêm họng, rồi lại húng hắng ho mất mấy ngày, rồi mấy hôm nay lại ho, chưa hết ho thì nhỉ nhèm đầy mắt... Hai zà, mẹ buồn quá. May mà lần ho này bạn ko sốt, và chỉ thỉnh thoảng mới có cơn ho thôi.

Bạn Tôm của mẹ dạo này ra dáng ng nhớn nhắm rùi nhé, mẹ góp nhặt mỗi ngày, mỗi tuần đc hàng kho chuyện tếu để khoe mọi người (dành cho 19m, mẹ sẽ có một entry hoành tráng nhé bạn
)

Chỉ mấy hôm nữa thôi bạn sẽ đc "chuyển giao" cho bà ngoại
. Bà đã mở hàng rồi, Tôm ra đấy tha hồ ăn bim bim nhé (bà tha hồ lỗ vốn)


(Trong ảnh là bà trẻ Hà và bạn Ngọc Minh)

Khoe vội mấy cái ảnh xinh xinh của bạn nhé:


Tắm táp xong mẹ "bầu" bạn ra sân

Dạo này bạn còi và đen hơn


Ngẩn ngơ khi mẹ hỏi "cờ đâu rồi" ?

Duyên dáng Việt Nam


Gõ cửa bồm bộp, ko có ai trả lời

Bạn kiễng chân ngó
Lại xoay nắm đấm cửa...


Thấy cái thảm gai, bạn thích thú


Bảo cười mà bạn cười toe toét, xấu xí ghê


Ngắm hoa


Ngửi hoa


Làm bà còng


Bảo bạn đóng cổng đi, bạn ko đóng đc, bảo "chặt chặt"

Và ù té chạy



Có nhiếp ảnh gia chụp hai mẹ con rồi


Ôi điệu cười con tôi


Chụp cho hai bố con một kiểu rồi mẹ về nấu cơm nhé !

Cuối tuần của một tuần mưa (25/5/2012)


Mẹ đã lên ý tưởng về một “nhà bóng tự tạo” cho Tôm từ khi vô tình bắt gặp trên blog của bạn nào đó. Mẹ nghĩ với những sắc màu sặc sỡ hẳn con sẽ vô cùng thích thú. Mãi đến thứ 6 vừa rồi mẹ mới bắt tay vào thực hiện. Mới chỉ là bước đầu thôi nhưng mẹ hứa sẽ làm cho “nhà bóng” của con phong phú hơn, gái nhé !





 
Sáng T7, gần 8 rưỡi bạn mới tỉnh ngủ, dụi mắt lôi mẹ ra khỏi giường với yêu cầu khẩn thiết “uống nước nhá”. Sau khi bón xong bát cháo cá cho bạn, mẹ luộc ngô cả nhà ăn. Bạn cũng hí hửng cầm bắp ngô nhưng chỉ gặm đc vài hạt là chán chê. Ngoài trời vẫn mưa nặng hạt. Ăn sáng muộn nên mẹ ko nấu cơm mà nấu mì tôm. Nghe đến “mì tôm” là bạn háo hức lắm. Bón cho bạn nửa gói mì tôm + 1 quả trứng, bạn ăn hết veo. Đã thế trong lúc ăn nếu mẹ chưa bón kịp mà đưa lên miệng thổi cho nhanh nguội thì bạn lại ngào cái mồm ra khóc (như là sợ mẹ ăn hết í). Xong phần của bạn đến lượt mẹ ăn, bạn cũng bon chen ác. Phải đc chục thìa. Hi. Chắc tại lâu rồi mẹ ko cho ăn nên bạn thèm.
(Đây là điệu ngồi dễ xương của bạn, thấy mẹ nháy bố ý là nhìn Tôm ngồi kìa, dường như bạn thích thú nên càng hăng. Đâu ngờ sau khi mẹ chộp đc khoảnh khắc này xong, bạn cũng ngã lăn cu chiêng ra nhà )

Trời mưa nên hơi se lạnh, mẹ lấy cái váy bò yếm + áo thun dài tay mặc cho bạn thử xem đẹp ko vì cái váy ấy chưa mặc bao giờ (chưa có cơ hội mặc thì đúng hơn). Mặc xong, bạn leo từ trên giường xuống đất, bảo “đi chơi đi”. Cứ cuống cà kê lên. Haiza, bạn tưởng như mọi lần cứ trang phục chỉnh tề xong là lên đường ấy mà.



Rồi bạn khóc. Lúc thì ỉ ôi như năn nỉ mẹ. Lúc thì gắt nhặng xị kiểu như buồn bực vì biết bố mẹ đc nghỉ mà bạn lại chưa đc ra khỏi nhà. Trời vân mưa to bạn ạ, bố lại ốm mẹ ko muốn bạn ôm ấp bố nhiều, sợ lây. Mẹ phải dỗ dành bạn lên giường nghe nhạc. Bạn lại bảo “mẹ bật mẹ ngóng”. Nghe mãi, nghe mãi mà trời vẫn mưa như ko có cấu hiệu muốn dứt. Mẹ nghĩ bụng trời mưa đã chán rồi mà lại phải bó chân ở nhà hết ăn lại ngủ thì ko còn j chán bằng. Bạn thì lim dim mắt như sắp ngủ. Nhưng rồi trời bắt đầu tạnh mưa dần. Mẹ phải giục cả hai bố con nhanh tay nhanh chân kẻo lại mưa đến nơi.
Ra đến nhà ob ngoại, ùa vào quán bán hàng của bà mà bạn như reo lên. Cuống quýt, mừng rỡ như chim sổ lồng. Vừa đc đi chơi, vừa đc thấy bao nhiêu thứ đồ lạ mắt. Ban sờ thứ nọ sờ thứ kia. Khuôn mặt biểu cảm khác hẳn so với lúc trước ở nhà. Giục bạn về trong nhà mà bạn lắc đầu quyết liệt “không, không”.











Hôm sau – chủ nhật, bố đi làm, bà đi vắng mẹ con mình trông hàng cho bà một buổi chiều. Để mắt đến bạn để bạn ko nghịch ngợm lung tung, và tránh bị cộp đầu vào giá hàng, công nhận là mệt. Bạn rất thích bốc từng nắm đỗ tương và khi bị phát hiện ra nếu ko nhẹ nhàng với bạn thì thế nào bạn cũng vứt tung tóe ra nền nhà – mẹ tha hồ mà lụi cụi nhặt từng hạt, hix. Bạn cho một hạt lên miệng như để “thử” mẹ, mẹ bảo “đừng” bạn sẽ bảo “hóc đấy”.
Ở nhà bán hàng cho bà chỉ một buổi chiều thôi nhưng ko hiểu sao mẹ thích cái cảm giác có ng mua hàng. Đơn giản chỉ là bát cà, bao thuốc, chai Chin su, gói Ajngon..... có lẽ đấy là cảm giác đc giao lưu gặp gỡ với rất nhiều người.


PR cho hãng Chin su

Leo trèo là nghề



Hỏi mì tôm đâu em sẽ chỉ

Hỏi kem đánh răng đâu, em cũng chỉ


Hàng của bà thành đồ hàng của em








5h chiều tạm biệt ob, cậu Chung đưa hai mẹ con về trạm. Lại tiếp tục một chuỗi những công việc quen thuộc của mẹ và cả nhà mình: nấu ăn tối cho bố mẹ, tắm cho bạn, rồi bố dắt bạn lên trạm chơi, mẹ nấu cháo cho bạn, trong lúc chờ nguội mẹ tranh thủ tắm gội, rồi bón cho bạn ăn, rồi ăn tối, rửa bát, lau nhà....
Nhưng có một sự cố mà mẹ ko thể ko ghi vào đây. Khoảng lúc 8 rưỡi, sau khi sang nhà cô Nhung ngồi chơi chừng 30’, bạn nhắc mẹ “ăn nho nhá” – mẹ mới chợt nhớ ra chùm nho mẹ lấy từ tủ lạnh để cho nguội. Về phòng, ngồi giữa nhà mẹ bóc đến đâu bạn xúc ăn đến đấy. Cô Nhung ngồi chơi còn nghịch bóng trong chậu và hỏi mẹ mua nhiều bóng cho Tôm thế. Cô Nhung về, bạn trèo từ nền đất vào ngồi trong chậu bóng. Mẹ gọi điện cho bà ngoại để hỏi chuyện bán hàng, bảo bạn nói chuyện với bà mà bạn mải mê xem Đồ rê mí nên ko nói. Mẹ bảo bạn ngồi đấy để đi rửa bát. Rồi mẹ ngồi ở giường lục ví tìm đt, bỗng nghe tiếng bạn khóc ré lên. Nhanh như chớp mẹ chạy lại bế thốc bạn lên thì thôi rồi đã thấy một con rết con, bé bằng que tăm đang ngoe nguẩy. Mẹ sợ quá, kêu ầm ĩ và bế thốc bạn lên trạm gọi bố, bảo bố đi tìm con sên. Cô Ánh bế bạn còn mẹ vạch mông bạn ra sức nặn hết máu độc. Đau quá bạn khóc ầm ĩ. Rồi bôi nhớt của con sên vào. Bố mẹ về nhà, nó vẫn đang ngoe nguẩy trong chậu. Bố bắt và giết nó. Mẹ sợ lắm vì cách đây chưa đến 1 năm bà ngoại bị một con rết to bằng ngón tay cái đốt, đau suốt mấy ngày trời.
Mẹ gọi điện cho bà, ob cuống quýt phóng xe mang thuốc vào cho bạn. Bạn ngồi ngoan xem hoạt hình ca nhạc cùng cô Ánh, pha C sủi bảo bạn uống bạn cũng chịu khó uống vài hớp. Cả nhà cầu trời khấn phật mong là bạn ko bị sao, vì đó cũng chỉ là con rết bé tí xíu thôi. Mẹ về rũ giường rũ chăn chiếu, quét dọn gầm giường cho đỡ sợ. Rồi cho bạn uống thuốc, uống sữa và đi ngủ. Cả đêm bạn ngủ ngoan. Bố mẹ cũng AQ nếu có đau thì chắc chắn là bạn đã sốt và khóc váng trời từ ngay lúc đấy rồi.
Mẹ thương bạn quá. Bình thường mẹ cũng cẩn thận lắm, tối nào trc khi đi ngủ cũng rũ giường rũ chiếu. Ko biết làm sao mà nó lại bò đc vào trong chậu bóng. Bởi vì trc khi sang nhà cô Nhung mẹ đã để chồng lồng bàn đựng đồ chơi lên trên chốc chậu bóng, và đặt tất cả lên ghế. Và lúc chiều hai cậu cháu còn chơi đùa mãi với chậu bóng ấy, cả lúc tối cô Nhung cũng tung hứng mấy quả bóng của bạn nữa mà.... Trời mưa thế này ẩm ướt nên dễ có rết. Chắc linh tính mách bảo mẹ nên khi nghe bạn khóc ré lên, trong đầu mẹ đã hoảng sợ khi nghĩ đến con rết nên mẹ nhanh như chớp bế thốc bạn lên.
Bạn ko sao là mẹ và cả nhà mừng lắm rồi.