Mẹ chợt nhớ tới chị
Phương Linh (con bác Hải bá Hương – hàng xóm cũ của mình khi con còn trong bụng
mẹ). Hai chị em tuy mới chỉ gặp nhau một lần – khi chị Vẹt đc hơn 2 tuổi, còn
con mới chỉ là một em bé sơ sinh 1 tháng -
nhưng ngẫm ra hai đứa cũng có nhiều điểm giống mà lại cũng có nhiều điểm
trái ngược, hì.
Đây là chị Vẹt Linh (4/2010)
Còn đây là em Tôm Linh 4/2012 (cùng mốc 17m, cùng trên chiếc giường nhà mình)
Bonus thêm ảnh em Tôm 17m
-
Hai
chị em cùng tên là Linh. Chị là Nguyễn Đỗ Phương Linh. Còn em là Lê Mai Nhật
Linh (đều ghép họ bố và họ mẹ). Sở dĩ chị ấy có nick name “Vẹt” là bởi vì mẹ
thấy chị ấy chậm nói quá, hơn một tuổi mà chẳng thấy nói năng gì. Nhưng chị
cũng học rất nhanh những gì mẹ dạy nên mẹ bảo gọi là Vẹt để cho nhanh biết nói.
Mỗi lần mẹ gọi “Vẹt ơi” là chị “dạ” thật to. Hì, lúc í Tôm của mẹ ở trong bụng
mẹ có nghe thấy ko nhỉ? Mọi ng vẫn bảo con gái tên Linh là đanh đá lắm đấy. Ừ
thì cũng như ngta hay nói con gái tên Trang đanh đá ấy mà. Hi. Mẹ chẳng biết
nhưng mẹ nghĩ thời buổi này cực hiếm ng hiền, mà thời buổi này hiền lành quá
cũng đâu có tốt. Lúc mang bầu con mẹ chỉ mong làm sao con sinh ra đc khỏe mạnh,
bụ bẫm và đáng yêu như chị Vẹt ấy là mẹ hạnh phúc rồi (tuy nhiên tên Linh của
con ko phải do mẹ thích chị Linh mà đặt đâu nhé, là do bố Bình nghĩ ra lúc bố
mẹ mới yêu nhau con ạ, hihi – nói vậy cũng thấy sự trùng hợp đầu tiên giữa hai
chị em rồi nhé)
-
Chị
Vẹt Linh sinh tháng 11/2008 – tuổi Chuột, còn em Tôm Linh sinh tháng 11 năm
2010 – tuổi Hổ. Ngày chị Vẹt bằng tuổi con bây giờ cũng là khi mẹ mang bầu con
mới đc 3 tháng. Đúng là có sinh con mới biết lòng cha mẹ. Bình thường mẹ cũng
hay ôm ấp, bế ẵm trẻ con (vì mẹ có một lũ em lít nhít – là các cậu, các dì nhỏ
của con ấy mà), nhưng chỉ đến khi con hiện hữu trong cơ thể mẹ, mẹ mới thấm
thía hết sự thiêng liêng của tình mẫu tử. Mẹ thích chơi đùa với chị Vẹt, cứ đi
làm về tới nhà ko thấy bóng dáng chị là lại hỏi bố “Linh ko sang chơi à”. Trưa
nào mẹ đi làm về chị ấy cũng sang “tham dự” bữa cơm cùng bố mẹ. Rủ chị ngủ lại
nhưng chỉ đc một lúc là chị đòi về. Mẹ thích chị sang chơi nên hay mua thạch và
bim bim để dụ chị, hihi, lúc ấy mẹ cứ nghĩ đến một ngày khi con lớn như chị, đi
làm về mẹ cũng sẽ mua quà cho con, hẩn con sẽ thích lắm đấy. Những tối bố đi làm,
ở nhà một mình buồn mẹ hay sang nhà chị chơi, nhưng chị toàn đi ngủ sớm thôi.
Mẹ ngồi nói chuyện hoặc xem TV với mẹ chị, nhìn chị ngủ yêu lắm í.
-
12m
chị đã biết đi nhưng 20m chị vẫn chưa gọi rõ mẹ. Mẹ dạy chị ấy gọi “cô Trang,
chú Bình” thi thoảng chị cũng nói đc. Còn con 14m mới biết đi nhưng 12m con đã
gọi đc mẹ rõ ràng, nói đc một số từ ghép.
18m chị có thể tự một
mình lon ton đi lên trạm chỗ bố chị làm để chơi. Còn con gái mẹ ngược lại, rất
là nhát. Mẹ thử cho đi một mình lên trạm, mẹ nấp ở hàng rào nhìn trộm con, nhưng đi đến nửa đường, con đứng lại nhởn nhơ
ngắm trời ngắm đất rồi bỗng nhớ ra, con gào lên “Mẹ Trang ơi”. Tuy nhát xít
nhưng bù lại 17m con đã thuộc lòng rất nhiều bài thơ và bài hát.
- Cả hai chị em về khuôn
mặt đều giống bố nhiều hơn. Chị Vẹt với đôi mắt bé xíu, mỗi khi cười thì hình
như quên Tổ quốc, hì. Còn em Tôm với đôi mắt to tròn. Chị Vẹt khuôn mặt có vẻ
gì đấy lầm lì, ít nói và trầm tính (y hệt như bố chị ấy) – mà đúng là chị ấy ít
nói thật còn gì. Em Tôm khuôn mặt lại lộ vẻ lí lắc, đanh đá và bi ba bi bô suốt
cả ngày (cái khoản này lại ko phải là giống bố, mà giống mẹ thì đúng hơn, hihi)
-
Các
bác các chú trong trạm ai cũng bảo cả hai chị em đều ngoan. Ngày trc chị Vẹt
cũng thế, mà bây giờ em Tôm cũng thế, cả ngày chả bao giờ nghe tiếng khóc hờn,
ăn vạ. Mẹ công nhận cả hai chị em đều khá là ngoan. Nhưng phải nói một điều,
chị Vẹt trầm tính và hiền hơn em Tôm của mẹ nhiều, hì. Em Tôm của mẹ thì cá
tính và ... đanh đách. Mẹ nhớ mỗi buổi trưa chị Vẹt hay sang ngồi cùng mâm cơm
với bố mẹ nhưng chị í ko hay chọc thứ nọ chọc thứ kia như Tôm em (hay tại vì ko
phải nhà chị nên chị nhát hơn nhỉ, hì – cũng có thể lắm chứ). Mỗi tối mẹ sang
chơi tầm hơn 8h là chị í đã buồn ngủ ríu cả mắt, chả như em Tôm – 10h đêm vẫn
còn chưa chịu ngủ. Nếu như em Tôm mẹ phải bế sãi cả tay, hát mỏi cả mồm có khi
em vẫn cười khanh khách, thì chị Vẹt chả cần phải ru, cứ tự nằm một mình trên
giường, tự xoa xoa bụng rồi ngủ lúc nào ko biết. Nếu như mẹ muốn em Tôm ngủ thì
phải tắt điện, tắt TV, thậm chí bố mẹ cũng ko đc nói chuyện với nhau để xao
nhãng em – có nghĩa là phải tạm thời ngừng mọi hoạt động; thì chị Vẹt tự nằm
trên giường trong điều kiện điện sáng choang, mẹ chị í mở TV xem film bình
thường – mọi hoạt động ko có j thay đổi.

-
Mới
hơn một tuổi chị Vẹt đc đi khắp nơi, vì T7 CN bố chị đc nghỉ. Còn Tôm em do nhà
ô b ngoại ở gần nên dù bố Bình ko đc nghỉ T7 CN cả nhà mình vẫn ra nhà ô b đều
đều. Ngày đấy hễ nghe tiếng xe máy của nhà chị Vẹt về là thể nào mẹ cũng nghe
thấy tiếng chị ấy khóc – khóc vì ko muốn về mà muốn đi chơi tiếp cơ, hihi. Em
Tôm tuy bé bỏng nhưng tết vừa rồi mới đc 14m em cũng đc lên tàu Nam Bắc về quê
nội – cuộc hành trình dài 300km..
-
Hồi
mẹ có bầu Tôm, cứ nghĩ sau này khi sinh Tôm ra có chị Vẹt làm bạn hẳn sẽ rất
vui vì chị Vẹt rất thích em bé. Mẹ chuẩn bị đồ đạc tư trang cho Tôm từ rất sớm
– khi Tôm mới đc 6m trong bụng mẹ thôi, chị Vẹt thích quá cứ thế đòi mặc đồ của
Tôm, mẹ vẫn còn lưu rất nhiều ảnh chị trong những bộ đồ ấy. Có lần mẹ tắm, chị
chàng gõ cửa nhà tắm đòi xông vào. Mẹ để chị í nghịch nc, chị thích lắm, lần
sau quen mui cứ đòi tắm cùng cô Trang, hihi.
- Có lần mẹ chị Vẹt có việc phải đi mà chị cứ
khóc đòi theo, ở trạm ko chú nào dỗ đc, kể cả chú Bình, hì. Mẹ đi làm về thấy
mẹ chị phóng xe như bay – thì ra là đang trốn chị, vào sân thì thấy chị đang nc
mắt ngắn nc mắt dài. Mẹ lúc đấy bụng ỏng 4-5m bế chị í ra đường chơi để dỗ chị
nín khóc. Mẹ cũng kịp chụp đc cái ảnh chị chàng lon ton trên đường, trông nhếch
nhác đúng cảnh gà con tìm mẹ, thật tội nghiệp.
- Khi chị đc 20m, nhà chị chuyển đi Việt Trì.
Khi mẹ sinh Tôm đc 1 tháng, bố mẹ cho chị về thăm Tôm, khi ấy chị đc 25m tuổi.
Mẹ chị í chỉ vào ảnh cưới của bố mẹ và hỏi “chú gì kia”, chị bảo “chú Bình”. Mẹ
cho chị chiếc kẹo, chị ko cầm và đẩy đẩy về phía Tôm, ý là cho em bé. Tôm đc 7m,
bố mẹ chị í về quê ngoại, ghé vào cho chị chơi với Tôm nhưng hôm í hai mẹ con
mình ra nhà ô b ngoại nên hai chị e ko đc gặp nhau.
Tuy chỉ ở gần chị Vẹt khoảng 7 tháng (tính từ
khi bố mẹ cưới nhau về ở tập thể trạm) nhưng mỗi lần nghĩ đến cô bé con có vẻ
gì đấy lầm lì, ít nói, với dáng hình chũn choẵn, mũm mĩm với đôi mắt bé xíu
trông hay hay, lòng mẹ lại thấy vui vui. Nhớ vô cùng vì đã lâu ko đc gặp.
Dự định tức thời của mẹ là 30/4 này bố mẹ sẽ cho
em xuống nhà chị Vẹt chơi, gặp nhau chắc chắn là hai chị em thích lắm đấy.