Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012

Giấc ngủ không yên...

    Ba đêm nay rồi - tính từ khi nàng ko còn sốt nữa, đêm nào nàng cũng trằn trọc ko yên...
Nửa đêm, mắt thì nhắm nhưng chân tay khua khoắng lung tung, chẳng thương tiếc khi đạp thẳng cái chân vào mặt mẹ khiến mẹ đang ngủ giật mình tỉnh giấc mới biết là vừa bị con gái cưng đạp, chứ ko phải mơ ngủ...
    Mắt thì nhắm, nhưng miệng thì méo xệch, mếu máo, rồi thì kêu khóc ầm ĩ váng cả nhà...
Lại còn xoay tứ tung khắp giướng, có khi đầu quay về bố, chân gác lên mặt mẹ 
. Có khi nằm trọn vẹn cả thân người lên cái gối. Có khi rúc sát vào góc giường... Muôn hình vạn trạng tư thế ngủ của nàng...
    Hình như cứ 30' nàng lại tỉnh giấc một lần thì phải... 6h kém sáng nay, nàng mắt nhắm mắt mở bảo mẹ "nước đi, nước đi" mẹ ko thể ko gác cái sự ngủ nướng của mẹ để mà dậy lấy nước cho nàng...
    Đêm nay nếu nàng thức, mẹ sẽ thử cho nàng uống sữa tươi xem sao...

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Lại chuyện nói năng



- Nàng nói thêm đc hai từ "để viết" vào cái câu nàng hay nói "Mẹ nhấy bút chì tron tron" -----> "Mẹ nhấy bút chì tron tron đệ viết"

- Chị KA đưa nàng kẹo, nàng đòi "mẹ bóc", xong rồi lại bảo "hóc đấy"

- Nàng cầm quả ổi đưa cho mẹ và bảo "Mẹ bóc quạ táo" [nàng chưa đc thấy quả ổi bao giờ]

- Mẹ mang về một lẵng hoa hồng, nàng bảo "mẹ ôm hoa" ------> nàng đang nhớ lại bài thơ mẹ dạy:
             
          "Bé giở ảnh cưới
                         Thấy mẹ ôm hoa
                         Cứ hỏi mãi bà
                         Sao ko thấy bé

                         Bà cười nhỏ nhẹ
                         Bé ngoan nhất nhà
                         Lúc ấy đang bận
                         Tìm kim cho bà "

(Em mới sốt 3 ngày nên mặt em sọp đi thương quá)
- Nàng chơi búp bê gỗ Mai ca, nàng cho một em bé nhất lên trên chốc đầu em to nhất và nói "bố kiệu" ------> bố hay kiệu nàng lên cổ bố mà

- Muốn mẹ mở hộp gì đó, nàng bảo "mẹ mợ", xong rùi lại bảo "mẹ chịu" [à, tại vì mẹ mà ko muốn mở cho nàng thì mẹ sẽ nói "mẹ chịu" ]

- Giờ ko ưng điều gì là nàng sẽ gạt tay, vùng vằng và kêu toáng lên "đừng" 

- Xem bố và các chú chơi bóng, đứng ở cửa sổ nàng hô hào ghê lắm "các chú đá bóng, sút vào"

- Có lúc ê a, nàng hát "Bạn điều ơi, cánh chim gù thương mến"  - nghe mãi đến 2 lần, mẹ hiểu là nàng đang tập hát bài "Trái đất này là của chúng mình" mà mẹ vừa dạy nàng cách đây vài hôm [nhưng nàng hát vẫn hơi lộn xộn ạ tại vì bài hát quá dài]

- Bón mồm em búp bê, bảo "ăn ko chị cho" 

- Đòi hỏi điều gì, nàng nói rất khẩn thiết với cụm từ "nhá nhá nhá nhá" đằng sau.
Ex: "đi chơi nhá nhá nhá nhá"; "uống nc nhá nhá nhá nhá"; "ăn cơm nhá nhá nhá nhá"; "mẹ bế nhá nhá nhá nhá" .....


*** Hiệu ứng thơ ca:
- Bút - nàng gọi "bút chì tron tron"
- Bánh mỳ - "bánh mỳ tron tron"
- Bóng nhựa - "quả bóng tròn tròn" - "quả bóng xinh xinh"
- Mẹ mang hoa về - nàng bảo "mẹ ôm hoa"
- Nàng cầm ô và bảo "Hôm nay lên nương"
- Cầm em búp bê - "búp bê bằng bông"





Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

Nàng ơi, mau khỏi ốm !

    Chiều qua mẹ đi làm về thì thấy nàng chơi ngoan lắm. Nhưng đến chập tối 7h lúc cả nhà ăn cơm là nàng nhõng nhẽo, tinh thần khác hẳn . Mẹ nấu nồi cháo cua biển ngon thế mà nàng ko chịu, cắm ống hút vào lọ sữa mời nàng mà nàng cũng nhất định "hông" và gạt tay ra. Rồi nàng lại lên cơn sốt, lại 38,5oC. Lại đút đít. ÔB mình vào chơi, nàng cũng ko còn nhõng nhẽo nhưng cũng chẳng vui tươi nhí nhảnh như mọi ngày.
    Một lúc, chị KA đi ngủ, bố đi làm. Chỉ còn hai ôb, bà nội với mẹ con mình, nàng có vẻ đỡ hơn, lôi đồ chơi ra chỉ chỏ thứ nọ thứ kia. Rốt cuộc  tận lúc đi ngủ, nàng vẫn ko ăn gì. Đêm qua nàng ko sốt như hai đêm trc nhưng ngược lại, nàng lại hì hục hơn hẳn hai đêm trc. Cứ một lúc lại ngọ nguậy, đạp giường bình bịch, và gắt gỏng. Mẹ sờ ng nàng thì ko thấy nóng mà sao nàng cáu gắt thế kia chứ?
    6h15 mẹ dậy nàng cũng dậy theo, bà nội bế, nàng đòi uống nc liên tục "nước đi". Phải đến 30ml ý. Rồi mẹ nấu "bún" cho nàng, chưa kịp nguội, nàng đã hình hịch "ăn bún, ăn bún" - chắc tại đêm qua nàng đói quá. Mẹ thổi chưa kịp là nàng kêu oai oái. Bón 10' hết veo bát đầy bún. Hihi. Mẹ đi làm, nàng ở nhà ko sốt, chơi ngoan - nghe bà nói thế. Trưa mẹ về nàng cũng ngoan, ko sốt như trưa hôm qua nữa. Chiều nay cũng vậy. Mẹ đỡ lo hơn nàng ạ.
    Nàng mau khỏi ốm nhé. Mẹ chỉ mong lại đc quát nàng là "nghịch ngợm như quỷ sứ" thôi . Yêu và thương nàng lắm lắm  công chúa của mẹ !
    Entry chuyện thường ngày của nàng và ảnh hot girl sẽ đc mẹ update sau nhé, mấy hum nay nàng ốm và mẹ lại bận hơn nên chả có tâm trí và thời gian !

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Nàng ốm...

Nàng ốm 3 ngày hôm nay rồi...

Sáng thứ 7, mẹ dậy sớm hơn thường lệ vì phải lên trường lao động nữ công. 6h15 nàng vẫn say giấc, mẹ sờ thấy người nàng ấm ấm hơn bình thường, đoán là nàng sốt nhẹ. Trưa 10h mẹ về, ô ngoại bế nàng đi chơi loanh quanh. Thấy mẹ nàng cũng ko vồ vập như mọi ngày, đôi mắt cứ buồn rượi – tuy rằng sờ vào người nàng thì cũng ko còn nóng như lúc sáng.
5h chiều, hai mẹ con dắt díu nhau lên Huyện ủy lang thang chụp ảnh. Lúc này có vẻ nàng hết cơn sốt nên tung tăng chạy nhảy, cười đùa, nghịch ngợm.

    Tối đến, tầm 8h người nàng hầm hập, cặp nhiệt độ thấy 37,5oC. Mẹ dán Aikido cho nàng. Nàng vẫn chơi đùa với ông ngoại bình thường, bà ngoại thì làm việc với máy tính ở trong phòng. Thi thoảng mắt nàng dáo dác tìm và hỏi “bà mình đâu rồi?”. Mẹ phải chốt cửa buồng kẻo nàng xông vào lại vồ ngay lấy cái máy tính ko cho bà làm việc.
Đêm ấy nàng vật bên nọ vật bên kia mãi mới chịu ngủ. Trộm vía lần này nàng ko sốt cao mấy nên cũng ko hề quấy đêm. Tầm 4 rưỡi sáng, chắc là lại đến cơn sốt nên nàng tỉnh ngủ, chỉ vào màn lảm nhảm mấy câu “màn gió, màn gió”. Mặc bộ body cộc đi ngủ nên ng nàng dấp dính mồ hôi. Bà tháo bỉm cho nàng. Mẹ thấy nàng nóng hơn bt nên lấy viên thuốc hạ sốt đút vào đít, lấy nc cho nàng uống và tháy miếng Aikido khác.
Xong xuôi nằm chơi mãi nàng ko chịu ngủ lại. 5 rưỡi sáng bà bế nàng dậy với bà, còn mẹ lăn ra ngủ cố, hic. Bà nịnh nàng uống gần hết hộp sữa tươi TH. Trong cơn chập chờn mẹ vẫn nghe tiếng nàng bi bô “bà đánh pấn, bà đánh pấn”. Lúc sau mẹ dậy nấu mì cho nàng ăn. Nàng ăn hết bát mì thì cũng 7 rưỡi. Trời nắng nhẹ, ở nhà cũng chả có gì chơi, mẹ lại bế nàng ra UBND huyện. Lang thang chỉ có hai mẹ con, mẹ chụp đc cho nàng khối ảnh. Nhìn yêu lắm, chỉ tội có cái miếng Aikido trên trán trông đến là thương.
Mẹ con mình chỉ chơi tầm 30’ rồi lại về. Lúc í thì nàng ko còn sốt nữa, bố đi làm về chơi với nàng, còn mẹ phóng ù đi mua cho nàng ít sữa chua uống. Mẹ phát hiện nàng rất thích uống Fristi hương trái cây nhé. Tìm mua mãi mới đc 3 cầu (18 hộp) vì đợt này loại í đang hiếm. Mẹ cho nàng ăn 2 miếng thanh long. Lúc sau nàng ăn hết một cốc thạch. 10h hơn, khi mẹ đang nấu nướng, ông bế nàng thế là nàng lim dim rồi dựa đầu vào cánh tay ông tỏ ý muốn ngủ. Là do sáng nay nàng dậy sớm quá đấy mà.
1h chiều nàng tỉnh giấc, nàng lại lảm nhảm trong mồm “màn gió”, hihi. Ng nàng lại nóng như hòn than. Hễ lên cơn sốt là nàng uốn éo, làm nũng ghê lắm. Nàng vứt bùm cái lược xuống đất. Mẹ chỉ bảo “Chết rùi, làm thế nào bây giờ. Bà mắng ấy”. Thế mà nàng lu loa khóc, dỗ mãi mới chịu nín. Nàng cứ đòi “đi chơi nhá nhá nhá” mẹ chuẩn bị đồ đạc để cho nàng đi khám bên trạm y tế chỗ cq bà, mà nàng tưởng đc đi chơi nên hào hứng xách túi lắm, cứ “bái bai” ông liên tục. Sang đến nơi, cô y tá cặp nhiệt độ nàng cũng khóc. Vạch họng khám nàng càng khóc tợn hơn. Nc mắt nầng ở đâu mà nhiều thế? Cô ý bảo thấy họng sưng đỏ, phải uống ks và bổ sung vitamin C. Ngồi một lúc, mẹ bảo bố “đi về đi”, nàng vừa mếu máo cũng nói “đi về đi”. Mẹ bảo “con bai bai bá đi”, nàng vừa mếu vừa nói “bai bai” đến thật tội.
Bố đi mua thuốc cho nàng. Nàng ăn rả rích hết 8/10 viên C trong túi. Một lúc lại đòi “ăn C nứa”, mẹ bảo “mẹ cất đi, để dành tối ăn nhé”, nàng ko chịu và bảo “mượn tí”. Rồi mẹ dụ nàng uống một gói ks. Uống hết một hộp Fristi. Rồi lúc sau ăn nửa cốc thạch.

    Cậu Tùng bi lên chơi, thì ra cậu cũng bị sốt do viêm họng, mẹ lại dán Aikido cho cậu, nhìn hai cậu cháu ai cũng phải phì cười. 
Mẹ nấu mì, bà bón cho nàng. Ăn cơm xong cả nhà mình chuẩn bị về tập thể. Mẹ bảo nàng “cháu chào ông”, nàng bảo “cháu chào ông”. Mẹ bảo “cháu chào bà”, nàng bảo “cháu chào bà”. Mẹ bảo “cháu chào cậu”, nàng gọn lỏn “chào”. Làm cả nhà phì cười. Mẹ trêu “Phân biệt đẳng cấp rõ rệt quá”. Trên đường về, nàng ngủ gật. Tới nhà mẹ đặt nàng vào giường. Dọn dẹp mọi thứ xong xuôi thì thấy nàng ọ ẹ. Nàng lại lên cơn sốt rồi. Lúc ý khoảng 7 rưỡi tối. Mẹ mở Tom & Jerry cho nàng xem. Và đánh vật mãi mới lừa nàng uống hết gói Hapacol hạ sốt. Nàng càng khóc mẹ càng dễ bóp thuốc vào miệng. Khổ thân nàng. Cho nàng lọ Fristi mà nàng ko chịu uống. Lại phải cho nàng ăn thạch, chỉ mong cho nó no cái bụng nàng thôi chứ biết thừa giờ mà pha sữa bột ra đấy nàng khóc lóc ko chịu uống lại phải đổ đi thì chết. Trc khi đi ngủ lại cho nàng uống thêm 1 gói ks nữa. 10h nàng lăn ra ngủ, sờ ng nàng ko còn thấy sốt.
2 rưỡi sáng, nàng tỉnh ngủ, lại sờ vào bỉm và lảm nhảm “đái đái”. Mẹ bảo “kệ nó con ạ, cứ đái vào bỉm đi”. Thấy ng nàng nóng hơn ban ngày. Đi tìm cặp nhiệt độ, thuốc hạ sốt, Aikido và khăn mặt ướt. Nàng nói với theo “uống nước nhá nhá nhá”, mẹ hiểu ý lấy cho nàng bình nc để nàng tu. Rồi mẹ vứt bỉm đi và cho nàng cưởi truồng cho mát. Cặp nhiệt độ thấy 39,1oC. Thay miếng Aikido mới. Lại phải vật nàng trong vụ uống thuốc. Mẹ dấp ướt khăn và lau đi lau lại hai bên bẹn nàng cho nó nhanh thoát hơi nóng. Chơi đùa một lúc tầm 3 rưỡi nàng ngủ khì.
6 rưỡi mẹ dậy. Mẹ cặp nhiệt độ cho nàng thế là nàng cũng dậy theo. Thấy bà Mai bảo cả buổi sáng nàng chơi ngoan vì ko sốt. Trưa 11 rưỡi mẹ về thì cũng vừa lúc nàng sốt 39oC và đang lơ mơ ngủ. Bố phải chạy đi mua viên đút đít. Ở nhà với mẹ, nàng khóc suốt, nàng mệt lắm đây mà. Nàng mệt nên hỏi gì nàng cũng “Không”. Mẹ rủ nàng “xuống ăn cơm với mẹ nhé”, nàng “hông”. “ăn xoài nhé” – “hông”, “uống Fit – ti nhé” – “hông”... Ngược hẳn với mọi ngày lúc nàng khỏe...
Giờ mẹ đang ở cq, lúc mẹ đi thì nàng đã ko còn sốt và chơi ngoan. Kể cũng lạ thật, phải đến đúng nửa năm nay nàng ko ốm kiểu như này bao giờ... Vậy mà... Cũng may là sốt do viêm họng, chứ mẹ sợ mấy cái vụ CTM và sốt vi rút lắm nàng ơi ! Nàng ốm nên tinh thần khác hẳn, ko nghịch ngợm như lúc khỏe, lại hay làm nũng và cáu giận vô cớ, đôi mắt lúc nào cũng buồn rười rượi và ướt nc mắt. Mẹ thương nàng nhiều. Mong nàng mau khỏe nhé !

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

Một người bạn...


Hình như chưa bao giờ mình tự hỏi "Thế nào gọi là bạn? Thế nào là bạn thân? Thế nào là bạn tốt?" . Chỉ biết rằng chơi với nhau hợp tính hợp nết, cùng chung một hoặc một vài điều trong cách suy nghĩ, trong quan điểm sống. Vậy là chơi với nhau. Hết năm này qua năm khác, đến tận khi đầu bạc, con cháu đầy đàn, vẫn mãi là bạn của nhau...
Nhưng cko phải ai cũng như vậy. Có những ng mình đã từng nghĩ là bạn - thậm chí là bạn thân... Lại có những người cũng như biết bao nhiêu ng bạn bình thường khác xung quanh mình...
Có ai nắm tay từ sáng đến tối... Ko phải thay lòng đổi dạ. Nhưng đúng là có trong hoàn cảnh nhất định, con người mới hiểu rõ về nhau, giống như một câu nói "Người bạn thực sự là ng bước vào cuộc sống của mình khi cả thế giới đã bước ra..."

Với mình, nó đúng là như vậy. Học cùng nhau 4 năm ĐH tương đương với 8 học kỳ. 3 học kỳ đầu hầu như chẳng bao giờ nói chuyện với nhau. Chỉ vì lớp học quá đông, ko có điều kiện giao lưu hết. Ấn tượng với mình về nó ko có j nổi bật, chỉ là một cô gái gương mặt tròn với cặp kính cận to đùng. Học kỳ 4, nhờ nó mà mình tìm đc căn phòng trọ ưng ý ở cùng khu trọ với nó. Từ đấy hai đứa cũng hay có dịp tiếp xúc với nhau. Mỗi buổi lên lớp hai đứa thay phiên lai nhau trên chiếc xe đạp cũ của nó. Kỷ niệm ko nhiều nhưng rất đỗi bình yên. Trong mắt mình nó là một cô gái giản dị, chan hòa và chịu khó trong cả lỗi sống lẫn việc học hành.
Ngược lại, mình hướng ngoại, sôi nổi và đôi lúc bốc đồng. Có phải vì lẽ ấy mà suốt những tháng ngày là sinh viên, lại ở cùng khu trọ nhưng hai đứa có vẻ gì đó hơi nhàn nhạt ?
Mình ko bao giờ tự đặt ra câu hỏi ấy, chỉ biết bạn bè chơi với nhau thì vẫn mãi là bạn bè. Đễn giờ ngẫm lại mới thấy, thực ra "thoang thoảng hoa nhài mà lại thơm lâu". Ra trường mỗi đứa một nơi, rồi công việc ổn định, rồi chồng , rồi con... Cũng hay gặp nhau trên mạng, vài ba câu hỏi thăm, update tình hình qua blog rồi FB. Vẫn thấy ấm lòng vì biết ít ra bạn bè dù xa xôi nhưng ko hề quên nhau. Đơn giản chỉ vậy.

Dịp gặp nhau này là cuộc hội ngộ đáng mong chờ của mình. Từ ngày ra trường đã gần 3 năm ko gặp. Bạn vẫn vậy, vẫn giản dị, chan hòa nhưng có phần xinh hơn xưa, có lẽ hạnh phúc khi sống trong tình yêu làm bạn mình xinh ra từng ngày...

Nhờ bạn, mình đã biết điều gì là quan trọng của hai chữ TÌNH BẠN. Ko phải là sự gặp mặt thường xuyên... Ko phải là cứ khó khăn thì mới alo cho bạn... Ko phải là những lời hứa hão huyền...Càng ko phải là sự bặt vô âm tín.... Đơn giản chỉ là sự CHÂN THÀNH. Mình cảm nhận đc điều ấy.








Cảm ơn nhé BẠN TỐT ! T ko ước nói như vậy với M sớm hơn từ khi mình còn học chung lớp, ở cùng khu trọ. Bởi mọi cái ko bao giờ là vĩnh viễn. Quan trọng hơn, mình biết trái tim mình cảm thấy thế nào, phải ko?




Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Báo cáo nhanh 17m+

Tính đến hôm nay nàng Tôm của mẹ đc 17m11d.
Cả tuần vừa rồi mẹ bận nhìu việc hơn, ko có time lang thang kì cạch cho con, hì. Firefox lại có vấn đề, mạng chậm như rùa.
Dạo này nàng ng nhớn thật rồi, mẹ nhận thẫy mỗi ngày lại thêm bao nhiêu câu chuyện về nàng đc bố mẹ, ông bà và mọi ng kể cho nhau nghe... Trong ko khí khẩn trương của công việc, mẹ ko quên ghi báo cáo nhanh cho nàng kẻo sau này lại quên, hì.


Về hình thức:
-         Đặc điểm “dễ nhận dạng” của từ lúc sinh ra tới giờ đó là cái trán mênh mông. Thay vì hói như trc đây, giờ thì nàng ra dáng con gái lắm rồi. Tóc dài, đen nhánh, thẳng và mượt nhưng vẫn chưa che hết đc cái trán vĩ đại của nàng
-         Thay vì chỉ mọc răng cái một như trc, tháng này 4 em răng hàm thi nhau mọc. Cân xứng nhau cả trên, cả dưới, cả trái cả phải. Hai cái hàm dưới mọc trc, một cái thì dễ dàng, một cái thì sưng đỏ làm nàng hâm hấp sốt và đi tướt mất một ngày. Hai cái hàm trên chỉ mọc sau đấy chừng nửa tháng. Tất cả đều to như .... bàn cuốc, hihi.
(Mẹ trêu nàng, mọi ng vẫn bảo trẻ con muốn nói đc thì phải có răng, đằng này nàng nhà mình bi bô học nói từ khi mới chỉ có 2-3 cái, giờ mới 12 cái mà miệng đã xoen xoét ra rồi....)
-         Cân nặng: Mấy tháng trời từ tết nàng giữ phong độ ổn định ở con số 10 tròn trĩnh. Cách đây ba hôm (thứ 7 vừa rồi) nàng nhích lên 0,5 kg. Mẹ cười hở lợi :))

Về tư duy, ngôn ngữ:
Những câu nàng hay nói:
-         Mẹ cho nàng ngồi vào chậu để rửa bím, nàng bảo “Ướt áo cụa Tôm rồi”
-         Tắt đèn, đi ngủ. Nàng chỉ lên nóc tủ, bảo “mẹ bật đìu hòa”
-         Mẹ ôm nàng, vỗ đít cho nàng ngủ, nàng bảo “mẹ ru”
-         Vẫn ưa thích điệp khúc “giật cạ mình” và “bố mắng ấy/ mẹ mắng ấy” (giọng điệu rất ... hăm dọa)
-         Ai sờ cái gì của nàng, nàng bảo “cụa Tôm ấy”
-         Đòi lấy bút, nàng bảo “mẹ nhấy bút chì con con”
    - Đếm một mạch từ 1 đến 10 – ko cần ai mớm lời như trc
   -  Mẹ bảo “ăn xúc xích nhé”, nàng lặp lại “ăn xúc xích nhé” và bonus thêm “lấy kéo” (lấy kéo để cắt). Tương tự như khi bố bảo nàng ăn thạch nhé, nàng bảo “lấy thìa”.
   - Thi thoảng nàng lục lạo ti mẹ, xong rồi nghĩ thế nào, nàng bảo “để dành”, “cất đi”, “cụa em bé ấy”
    -  Hỏi “Tên con là Lê...”, nàng bảo “Mai Nhật Linh”
    -  Mẹ bế cắp nách nàng, nàng bảo “xách con Tôm đi chợ” (bắt chước mẹ ấy mà)
    -  Nàng kéo lê túi đồ chơi trên nền nhà và bảo “Đi bít tri” (big C), “đi vật trì” (Việt Trì)..
-  Nàng ngã oạch xuống nền nhà, mẹ bảo "Vồ ếch à", nàng lồm cồm bò dậy và bảo "trượt chân" 

- Mỗi bữa cơm, mẹ bê mân ra, nàng chỉ vào bát của mình và nói "bát cụa em đây"
- Mẹ dạy nàng sờ mà mẹ và bảo "vuốt ve", nàng đập bôm bốp vào má mẹ, mẹ bảo "nhẹ thôi". Lần sau mẹ vuốt ve nàng, nàng bảo "nhẹ thôi" 
        - Nàng hễ cầm đt lên là lại đòi "bố mợ ô tô" - tại vì bố hay mở trò đua ô tô cho nàng xem mà, nghe nhạc chíu bùm chíu bùm một lúc hết nàng lại đòi mở. Có một lần nàng bảo "bố mợ con rắn", mẹ cười suốt vì nàng cũng biết trò con rắn cơ đấy (chắc cô nào trên trạm lại mở nên nàng mới bít chứ mẹ chả chơi trò ấy bao giờ mà cũng chả mở cho nàng xem bao giờ :D)


Nàng ngồi một mình, ê a hát, mẹ đã nghe lỏm đc những phân đoạn nàng nghêu ngao liền mạch như sau:
-         “Thi chân sạch sẽ, gót đỏ hồng hào, ko bẩn tí nảo, đc vào đánh trống”
-         “Meo meo rửa mặt như mèo, xấu lắm chẳng đc mẹ yêu”
-         “Ăn vào thì nó làm sao. Chua thì để nấu canh chua” (hơi lộn xộn một tí)
Nhưng yêu nhất là khi mẹ ngồi xem TV, nàng đang tha thủi chơi. Bỗng dưng chạy lại bên mẹ, chu cái mỏ xinh xinh lên thơm chụt cái vào môi mẹ rồi cười hì hì.
Yêu lắm 17 tháng của mẹ !

Hai chị em tên Linh

Mẹ chợt nhớ tới chị Phương Linh (con bác Hải bá Hương – hàng xóm cũ của mình khi con còn trong bụng mẹ). Hai chị em tuy mới chỉ gặp nhau một lần – khi chị Vẹt đc hơn 2 tuổi, còn con mới chỉ là một em bé sơ sinh 1 tháng -  nhưng ngẫm ra hai đứa cũng có nhiều điểm giống mà lại cũng có nhiều điểm trái ngược, hì.
Đây là chị Vẹt Linh (4/2010)
Còn đây là em Tôm Linh 4/2012 (cùng mốc 17m, cùng trên chiếc giường nhà mình)


Bonus thêm ảnh em Tôm 17m
-        Hai chị em cùng tên là Linh. Chị là Nguyễn Đỗ Phương Linh. Còn em là Lê Mai Nhật Linh (đều ghép họ bố và họ mẹ). Sở dĩ chị ấy có nick name “Vẹt” là bởi vì mẹ thấy chị ấy chậm nói quá, hơn một tuổi mà chẳng thấy nói năng gì. Nhưng chị cũng học rất nhanh những gì mẹ dạy nên mẹ bảo gọi là Vẹt để cho nhanh biết nói. Mỗi lần mẹ gọi “Vẹt ơi” là chị “dạ” thật to. Hì, lúc í Tôm của mẹ ở trong bụng mẹ có nghe thấy ko nhỉ? Mọi ng vẫn bảo con gái tên Linh là đanh đá lắm đấy. Ừ thì cũng như ngta hay nói con gái tên Trang đanh đá ấy mà. Hi. Mẹ chẳng biết nhưng mẹ nghĩ thời buổi này cực hiếm ng hiền, mà thời buổi này hiền lành quá cũng đâu có tốt. Lúc mang bầu con mẹ chỉ mong làm sao con sinh ra đc khỏe mạnh, bụ bẫm và đáng yêu như chị Vẹt ấy là mẹ hạnh phúc rồi (tuy nhiên tên Linh của con ko phải do mẹ thích chị Linh mà đặt đâu nhé, là do bố Bình nghĩ ra lúc bố mẹ mới yêu nhau con ạ, hihi – nói vậy cũng thấy sự trùng hợp đầu tiên giữa hai chị em rồi nhé)


-        Chị Vẹt Linh sinh tháng 11/2008 – tuổi Chuột, còn em Tôm Linh sinh tháng 11 năm 2010 – tuổi Hổ. Ngày chị Vẹt bằng tuổi con bây giờ cũng là khi mẹ mang bầu con mới đc 3 tháng. Đúng là có sinh con mới biết lòng cha mẹ. Bình thường mẹ cũng hay ôm ấp, bế ẵm trẻ con (vì mẹ có một lũ em lít nhít – là các cậu, các dì nhỏ của con ấy mà), nhưng chỉ đến khi con hiện hữu trong cơ thể mẹ, mẹ mới thấm thía hết sự thiêng liêng của tình mẫu tử. Mẹ thích chơi đùa với chị Vẹt, cứ đi làm về tới nhà ko thấy bóng dáng chị là lại hỏi bố “Linh ko sang chơi à”. Trưa nào mẹ đi làm về chị ấy cũng sang “tham dự” bữa cơm cùng bố mẹ. Rủ chị ngủ lại nhưng chỉ đc một lúc là chị đòi về. Mẹ thích chị sang chơi nên hay mua thạch và bim bim để dụ chị, hihi, lúc ấy mẹ cứ nghĩ đến một ngày khi con lớn như chị, đi làm về mẹ cũng sẽ mua quà cho con, hẩn con sẽ thích lắm đấy. Những tối bố đi làm, ở nhà một mình buồn mẹ hay sang nhà chị chơi, nhưng chị toàn đi ngủ sớm thôi. Mẹ ngồi nói chuyện hoặc xem TV với mẹ chị, nhìn chị ngủ yêu lắm í.




-        12m chị đã biết đi nhưng 20m chị vẫn chưa gọi rõ mẹ. Mẹ dạy chị ấy gọi “cô Trang, chú Bình” thi thoảng chị cũng nói đc. Còn con 14m mới biết đi nhưng 12m con đã gọi đc mẹ rõ ràng, nói đc một số từ ghép.
18m chị có thể tự một mình lon ton đi lên trạm chỗ bố chị làm để chơi. Còn con gái mẹ ngược lại, rất là nhát. Mẹ thử cho đi một mình lên trạm, mẹ nấp ở hàng rào nhìn trộm con,  nhưng đi đến nửa đường, con đứng lại nhởn nhơ ngắm trời ngắm đất rồi bỗng nhớ ra, con gào lên “Mẹ Trang ơi”. Tuy nhát xít nhưng bù lại 17m con đã thuộc lòng rất nhiều bài thơ và bài hát.

- Cả hai chị em về khuôn mặt đều giống bố nhiều hơn. Chị Vẹt với đôi mắt bé xíu, mỗi khi cười thì hình như quên Tổ quốc, hì. Còn em Tôm với đôi mắt to tròn. Chị Vẹt khuôn mặt có vẻ gì đấy lầm lì, ít nói và trầm tính (y hệt như bố chị ấy) – mà đúng là chị ấy ít nói thật còn gì. Em Tôm khuôn mặt lại lộ vẻ lí lắc, đanh đá và bi ba bi bô suốt cả ngày (cái khoản này lại ko phải là giống bố, mà giống mẹ thì đúng hơn, hihi)




-        Các bác các chú trong trạm ai cũng bảo cả hai chị em đều ngoan. Ngày trc chị Vẹt cũng thế, mà bây giờ em Tôm cũng thế, cả ngày chả bao giờ nghe tiếng khóc hờn, ăn vạ. Mẹ công nhận cả hai chị em đều khá là ngoan. Nhưng phải nói một điều, chị Vẹt trầm tính và hiền hơn em Tôm của mẹ nhiều, hì. Em Tôm của mẹ thì cá tính và ... đanh đách. Mẹ nhớ mỗi buổi trưa chị Vẹt hay sang ngồi cùng mâm cơm với bố mẹ nhưng chị í ko hay chọc thứ nọ chọc thứ kia như Tôm em (hay tại vì ko phải nhà chị nên chị nhát hơn nhỉ, hì – cũng có thể lắm chứ). Mỗi tối mẹ sang chơi tầm hơn 8h là chị í đã buồn ngủ ríu cả mắt, chả như em Tôm – 10h đêm vẫn còn chưa chịu ngủ. Nếu như em Tôm mẹ phải bế sãi cả tay, hát mỏi cả mồm có khi em vẫn cười khanh khách, thì chị Vẹt chả cần phải ru, cứ tự nằm một mình trên giường, tự xoa xoa bụng rồi ngủ lúc nào ko biết. Nếu như mẹ muốn em Tôm ngủ thì phải tắt điện, tắt TV, thậm chí bố mẹ cũng ko đc nói chuyện với nhau để xao nhãng em – có nghĩa là phải tạm thời ngừng mọi hoạt động; thì chị Vẹt tự nằm trên giường trong điều kiện điện sáng choang, mẹ chị í mở TV xem film bình thường – mọi hoạt động ko có j thay đổi.

-        Mới hơn một tuổi chị Vẹt đc đi khắp nơi, vì T7 CN bố chị đc nghỉ. Còn Tôm em do nhà ô b ngoại ở gần nên dù bố Bình ko đc nghỉ T7 CN cả nhà mình vẫn ra nhà ô b đều đều. Ngày đấy hễ nghe tiếng xe máy của nhà chị Vẹt về là thể nào mẹ cũng nghe thấy tiếng chị ấy khóc – khóc vì ko muốn về mà muốn đi chơi tiếp cơ, hihi. Em Tôm tuy bé bỏng nhưng tết vừa rồi mới đc 14m em cũng đc lên tàu Nam Bắc về quê nội – cuộc hành trình dài 300km..

-        Hồi mẹ có bầu Tôm, cứ nghĩ sau này khi sinh Tôm ra có chị Vẹt làm bạn hẳn sẽ rất vui vì chị Vẹt rất thích em bé. Mẹ chuẩn bị đồ đạc tư trang cho Tôm từ rất sớm – khi Tôm mới đc 6m trong bụng mẹ thôi, chị Vẹt thích quá cứ thế đòi mặc đồ của Tôm, mẹ vẫn còn lưu rất nhiều ảnh chị trong những bộ đồ ấy. Có lần mẹ tắm, chị chàng gõ cửa nhà tắm đòi xông vào. Mẹ để chị í nghịch nc, chị thích lắm, lần sau quen mui cứ đòi tắm cùng cô Trang, hihi.


- Có lần mẹ chị Vẹt có việc phải đi mà chị cứ khóc đòi theo, ở trạm ko chú nào dỗ đc, kể cả chú Bình, hì. Mẹ đi làm về thấy mẹ chị phóng xe như bay – thì ra là đang trốn chị, vào sân thì thấy chị đang nc mắt ngắn nc mắt dài. Mẹ lúc đấy bụng ỏng 4-5m bế chị í ra đường chơi để dỗ chị nín khóc. Mẹ cũng kịp chụp đc cái ảnh chị chàng lon ton trên đường, trông nhếch nhác đúng cảnh gà con tìm mẹ, thật tội nghiệp.



- Khi chị đc 20m, nhà chị chuyển đi Việt Trì. Khi mẹ sinh Tôm đc 1 tháng, bố mẹ cho chị về thăm Tôm, khi ấy chị đc 25m tuổi. Mẹ chị í chỉ vào ảnh cưới của bố mẹ và hỏi “chú gì kia”, chị bảo “chú Bình”. Mẹ cho chị chiếc kẹo, chị ko cầm và đẩy đẩy về phía Tôm, ý là cho em bé. Tôm đc 7m, bố mẹ chị í về quê ngoại, ghé vào cho chị chơi với Tôm nhưng hôm í hai mẹ con mình ra nhà ô b ngoại nên hai chị e ko đc gặp nhau.
Tuy chỉ ở gần chị Vẹt khoảng 7 tháng (tính từ khi bố mẹ cưới nhau về ở tập thể trạm) nhưng mỗi lần nghĩ đến cô bé con có vẻ gì đấy lầm lì, ít nói, với dáng hình chũn choẵn, mũm mĩm với đôi mắt bé xíu trông hay hay, lòng mẹ lại thấy vui vui. Nhớ vô cùng vì đã lâu ko đc gặp.



Dự định tức thời của mẹ là 30/4 này bố mẹ sẽ cho em xuống nhà chị Vẹt chơi, gặp nhau chắc chắn là hai chị em thích lắm đấy.