Ko hiểu có phải do gen của mẹ quy định phần lớn gen của con?
Ngay từ khi mới bước sang tháng thứ 9, con đã bập bẹ “nhanh nhanh, tè tè, bà bà” (đương nhiên mẹ hiểu đó chỉ là những từ ngữ đầu tiên mà đa số các bạn bé đều có thể nói đc). Khi mẹ pha cốc sữa hoặc bưng bát bột nóng hổi trên tay, con mà nhìn thấy thì thế nào con cũng “măm măm” đòi ăn cứ như là sốt ruột lắm rồi í. Khi mẹ vạch áo trêu con, con hình hịch cười nịnh mẹ và nói “ti ti” một cách khẩn thiết.
Cũng thời gian này, con đã có những điệu múa đầu tiên, đó là những khi mẹ hát “Hai bàn tay của em đây em múa cho mẹ xem....” và con sẽ xoay đi xoay lại đôi bàn tay bé xíu, lúc đầu còn xoay một cách khô cứng, dần dần điệu múa của con cũng mềm mại hơn.
Rồi đến khi mẹ hát “Nắm lấy cái tai, lắc lư cái đầu này....” và con cũng đưa hai tay lên cầm lấy đôi tai mình và xoay qua xoay lại...
Cả bài “Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ” và “Bà ơi bà”.... con cũng đều học múa theo sự chỉ dẫn của mẹ như một phản xạ.
Trở lại với “thiên hướng nghệ thuật” mà mẹ đã đề cập, mẹ sẽ trích nguyên văn cuộc đối thoại giữa hai ông cháu:
Ô: con cò mà đi ăn
T: đêm
Ô: Đậu phải cành
T: mềm
Ô: Lộn cổ xuống
T: ao
Ô: Ông ơi ông vớt tôi
T: nào
T: con
Và cuộc đối thoại giữa hai mẹ con:
M: Thỏ bông bị
T: ốm, chốc
M: Chốc chốc kêu
T: la
T: sáu
B: bảy
T: tám
B: chín
T: mười
Lại vỗ tay
Ôi bạn Tôm của mẹ, bạn í nhiều trò lắm cơ. Giờ bạn í đúng là một con vẹt, mẹ dạy gì bạn cũng nói, thậm chí ko dạy bạn cũng cứ bắt chước theo. Chả mấy chốc mà bạn í biết cãi lại mẹ đâu !!!
Hay là vì mẹ rất chịu khó đọc thơ, và
hát cho con nghe những bài hát thiếu nhi ?
Hay là do Tôm của mẹ sở hữu cái trán
chữ M “uyên bác” (ngta vẫn hay bảo trán chữ M là trán văn nghệ sĩ) => Vừa
giáo sư, vừa nghệ sĩ
Mà Tôm có vẻ có thiên hướng về văn thơ,
nghệ thuật?Ngay từ khi mới bước sang tháng thứ 9, con đã bập bẹ “nhanh nhanh, tè tè, bà bà” (đương nhiên mẹ hiểu đó chỉ là những từ ngữ đầu tiên mà đa số các bạn bé đều có thể nói đc). Khi mẹ pha cốc sữa hoặc bưng bát bột nóng hổi trên tay, con mà nhìn thấy thì thế nào con cũng “măm măm” đòi ăn cứ như là sốt ruột lắm rồi í. Khi mẹ vạch áo trêu con, con hình hịch cười nịnh mẹ và nói “ti ti” một cách khẩn thiết.
Cũng thời gian này, con đã có những điệu múa đầu tiên, đó là những khi mẹ hát “Hai bàn tay của em đây em múa cho mẹ xem....” và con sẽ xoay đi xoay lại đôi bàn tay bé xíu, lúc đầu còn xoay một cách khô cứng, dần dần điệu múa của con cũng mềm mại hơn.
Rồi đến khi mẹ hát “Nắm lấy cái tai, lắc lư cái đầu này....” và con cũng đưa hai tay lên cầm lấy đôi tai mình và xoay qua xoay lại...
Cả bài “Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ” và “Bà ơi bà”.... con cũng đều học múa theo sự chỉ dẫn của mẹ như một phản xạ.
11 tháng, con đã nói đc những từ đơn “hoa, bóc, ki, nan, bát, thìa, bà,
bai, chừa, bố ....”
12 tháng, 13 tháng, 14 tháng... từ điển ngôn ngữ của con
phong phú lên nhiều. Nổi bật nhất, 12 tháng 17 ngày con đã cất lên tiếng “Mẹ” đầu tiên. Một số từ hai âm tiết con
cũng đã bập bẹ đc “bai bai, ầm
ầm, ti vi, rình rình ...”
15 tháng, không chỉ nói đc những từ hai âm tiết láy hoàn
toàn, mà con cũng đã nói đc một số từ khác “hú
oà, nhên tầng (lên tầng), dậy đi, đi ra, ông ơi, cậu Chung, cháu về, bố về, bố dì (bố ơi), bà bầm (bà ơi), me mẹ (mẹ
ơi), mẹ trăng (mẹ Trang)...” Đặc
biệt 15,5 tháng, con đã cất lên tiếng “mẹ
Trang ơi” một cách rất khẩn
thiết khi mẹ vừa đi làm về. Tiếp sau đó, chỉ trong vòng chưa đầy 10 ngày, con đã
nói thêm đc rất nhiều từ ghép 3-4 âm tiết “mở đi, cậu
Chung ơi, bố Bình ơi, bà mình ơi (ý hiểu là “bà ngoại ơi”), bim bim bí đỏ ....”Trở lại với “thiên hướng nghệ thuật” mà mẹ đã đề cập, mẹ sẽ trích nguyên văn cuộc đối thoại giữa hai ông cháu:
Ô: con cò mà đi ăn
T: đêm
Ô: Đậu phải cành
T: mềm
Ô: Lộn cổ xuống
T: ao
Ô: Ông ơi ông vớt tôi
T: nào
Ô: Tôi có lòng
T: nào
Ô: Ô hãy xáo
T: măng
Ô: Có xáo thì xáo nc
T: trong
Ô: Đừng xáo nc đục đau lòng còT: con
Và cuộc đối thoại giữa hai mẹ con:
M: Thỏ bông bị
T: ốm, chốc
M: Chốc chốc kêu
T: la
M: Miệng cứ
T: xuýt xoa
M: Mẹ ơi, đau
T: quá
.....
Ô la la, cả nhà cứ gọi là vỗ tay ầm ầm
làm Tôm cũng nở cả
mũi mà ko hỉu vì sao mình lại đc hoan hô nồng nhiệt thế
!
Chuyện đếm của Tôm:
Bố: một
T: hai
B: ba
T: bốn
B: nămT: sáu
B: bảy
T: tám
B: chín
T: mười
Lại vỗ tay
Ôi bạn Tôm của mẹ, bạn í nhiều trò lắm cơ. Giờ bạn í đúng là một con vẹt, mẹ dạy gì bạn cũng nói, thậm chí ko dạy bạn cũng cứ bắt chước theo. Chả mấy chốc mà bạn í biết cãi lại mẹ đâu !!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét