Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Quên

Những khi buồn em lại nhớ đến Anh
Dù biết lòng đã quên ngày xưa ấy
Trái tim em một chút thôi bỗng cháy
Thành ngọn lửa hồng soi dĩ vãng xa xôi...

Em đâu cần những câu nói đầu môi
Anh chẳng bên em những khi em muốn khóc
Trái tim em không một lần hờn trách
Dù biết mình chẳng phải triệu phú bao dung...

Anh ở đâu giữa biển người mênh mông
Để em mơ thấy anh ở nơi kia xa lắm
Những đêm khuya em một mình thức trắng
Nghĩ về ngày mai khi em có anh...

Bước bên nhau trong một phút yên bình
Anh có nghe trái tim em thổn thức
Đâu dám nghĩ khi mặt trời tỉnh giấc
Anh sẽ quên em như một giấc mơ...

Và ngày mai, khi con sóng hững hờ
Quay lưng lại không xô bờ cát trắng
Biết trái tim có dịu dàng yên lắng
Sau bao tháng ngày em nghĩ đến Anh...

Nhưng nắng vẫn vàng và trời vẫn cứ xanh
Sóng vẫn dạt dào xô thuyền nhiều khát vọng
Trái tim vẫn ồn ào, nóng bỏng
Khi anh cùng ai đi tới cuối con đường....

Dĩ vãng buồn mang nặng những yêu thương
Em muốn quên đi những gì mình đã có
Ai đang quên nghĩa là đã nhớ
Phải có cái gì để nhớ mới hay quên....
                                             Hà Nội, 2008

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét