Nàng Tôm tít của mẹ tính đến ngày hôm nay 16/01/2012 - kỷ niệm tròn 2 năm ngày cưới của bố mẹ, đc 14 tháng 9 ngày. Đến Tết con Rồng nàng đc khoảng 15 tháng. Tình hình trong những ngày sắp bước sang năm mới của Tôm, mẹ Tôm xin tổng hợp sớm như sau:
- Nàng biết chắp hai bàn tay vào nhau và cúi gập người xuống để cúng cụ
- Nàng cãi rất là ghê, cứ nghe thấy mẹ bảo "ko đc đâu", "đừng nghịch nhé", "nguy hiểm lắm".... (đại loại là ko cho nàng làm theo ý mình), là nàng gân cổ lên "cha cha cha cha" một hồi dài, đến khi khản cổ, đỏ mặt thì mới thôi
- Thích xem quảng cáo nc mắm Nam ngư, mỗi lần chiều quảng cáo đó là em chỉ lên TV, bảo "Pé" (bé) và cười hì hì rất khoái chí.
Thích xem cả quảng cáo "máy chiếu trong máy quay - chia sẻ phút giây hạnh phúc", cứ nghe thấy chị bé véo von cất giọng hát là con lại dán mắt vào TV
Đặc biệt, con rất thích quảng cáo các loại mì tôm, "Omachi - mì ngon mà nc cũng ngon", rồi thì mì Kokomi với hình ảnh sợi mì dai đến nỗi câu đc cả một chú cá vàng, con xem cứ gọi là tít mắt, và hễ cứ nghe đến nhạc chứ chưa cần xem hình là con liền bảo "mì", ôi trời, mẹ cứ gọi là mắt tròn mắt dẹt . Sở trường ăn mì là của con mà. Giống hệt mẹ. Phải chăng vì mẹ thích ăn mì > đặt tên con là Tôm > con cũng thích ăn mì giống mẹ ? Hihi
Con gái mẹ cũng tân tiến trong thị hiếu quảng cáo ra phết, đầu tiên là thích comfort "phép mầu biến mất rồi",cứ nghe câu ấy là con chun mũi, nhăn mặt giả vờ khóc, sau đó là TV Power, cứ nghe tiếng "power" thì con giơ hai nắm tay lên ngang đầu bắt chước y hệt cô Hà Tăng trong quảng cáo....
- Nàng rất là nhát xít. Lười tập đi. Chỉ đứng dậy đc 1 tẹo, tự vỗ tay khen mình "tài tài" , rồi ngồi thụp xuống .
Đấy là khoản đứng, còn khoản đi như sau: Mẹ bảo nàng một mình đi lại chỗ cái giường, nàng nhất định cứ phải bám chặt lấy tay mẹ, mẹ dứt ra cũng ko đc. Mẹ kiên quyết dứt ra cho nàng đi một mình thế là thôi, nàng ngồi thụp xuống luôn . Hoặc là chỗ nào nàng cảm thấy ko chắc chắn lắm, ko có vật gì để bám thì nàng nhất định ko đi liều, mà sẽ ngồi thụp xuống đất và bò nhoay nhoáy, hix hix.
* Đến ngày hôm qua, mẹ công nhận: TÔM ĐÃ CHÍNH THỨC BIẾT ĐI. Hihi.Có hai sự kiện như sau:
+ Lúc hai mẹ con ở nhà Ô B ngoại, mẹ mặc thử cho con cái váy mới, còn hơi dài một chút, tự nhiên hứng lên thế nào mà con cứ thế ầm ầm lao như tên bắn, đc 6-7 bước, rồi đổ nhào vào tay mẹ. Mẹ sướng quá cứ rú lên ầm ầm
+ Khi về nhà mình, lúc 9 rưỡi chuẩn bị đi ngủ, con chơi với bố trên giường, con cứ nghênh ngang đi lại với cái thế "ngực tấn công, mông phòng thủ" , mông cong vút lên và bụng ưỡn ra trước, hihi. Buồn cười lắm. Con đi đi lại lại như thế đến 5 - 6 lần, vẻ mặt háo hức rất khó tả.
- Cái khoản tự hút sữa sau này chẳng biết thế nào, chứ cứ nưh bây giờ thì mẹ mệt quá. Con chẳng chịu hút gì cả. Cứ đc 1 tí lại nhả ra. Hoặc là cứ cắn chặt ống hút bằng 6 cái răng bàn cuốc của mình. Mẹ lại phải đổ ra cốc, bón bằng thìa, hic hic (14 tháng rùi mà vẫn bón từng thìa một, mẹ có cưng chiều con quá ko nhỉ?)
....................
Tạm thế đã con nhé, giờ đến phần up ảnh ngộ nghĩnh của nàng, mẹ phải nhanh chân kẻo sắp tết đến nơi rồi, gái mẹ sẽ có biết bao điều đáng yêu mới.
Đây là những tấm ảnh mang dáng dấp "con gái" của em, vì em chịu để yên cho mẹ cài nơ lên đầu (mẹ em mới design cho em )
Diện mạo mới của Tôm
Xoay quanh diện mạo này của con, có rất nhiều ý kiến. Ông ngoại gọi con là "cô thợ dệt"
Bà trẻ Vượng gọi con là "cô gái Hà Lan"
Bố bảo "buộc khăn thế này nhìn .... nông dân lắm"
Bà ngoại nhận xét "Tôm ưa đội mũ, buộc khăn, vì che bớt cái trán đi thì nhìn xinh hơn"
Mẹ thì thấy con gái mẹ thật đáng yêu, cho dù trong bất cứ điệu bộ nào, con nhỉ?
Tôm tít sành điệu
Lí giải cho cái mẹt vênh này là vie em quen xem TV ở nhà phải ngẩng cổ cao rùi, giờ ra nhà ôb ngoại, tuy Tv ko để cao nưh ở nhà, nhưng em thì ... cứ thế mà diễn
Còn đây là một TÔM TÍT rất đẹp zai
Cận cảnh cậu nhóc Tôm, hii
Trắng ko tì vết
Tôm nghệ sĩ và lãng tử
Nhưng hình như khuôn mặt em ko liên quan j tới cái đàn thì phải? (em mải xem TV)
Chụp ảnh nhiều quá, em nằm khểnh để xem TV thế này đây
Cái mẹt rất chi là hưởng thụ nhé






























































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét