Đã một năm qua đi rồi, nhưng mỗi lần nghĩ đến vẫn thấy gợn trong lòng. Thôi thì vì 200k ta đành đánh rơi một người bạn !
Nhóm 4 đứa mình chơi thân với nhau ở lớp ĐH. Ngày cưới mình, cả 3 đứa ko đứa nào về. Đứa bận đi làm ko nghỉ đc, đứa thì cưới em. Chỉ có vài đứa bạn học cùng lớp, chơi với nhau ở mức độ thông thường, nhưng mình cảm nhận rõ được sự nhiệt tình. Mình đã hơi chạnh lòng khi chợt nghĩ: Bạn thân mà cũng chẳng bằng bạn ko thân.
Đến ngày cưới TH, mình có bầu 3 tháng, lại xa xôi nên cũng ko dự đc. Gọi điện cho TR, chuyển tiền qua tài khoản của nó, nhờ làm hộ phong bì. Mình ko muốn ngày cưới bạn đã ko dự đc mà đến quà mừng cũng ko có. Mọi chuyện êm đẹp. Cho tới ngày sau đám cưới khoảng một tháng, nhận đc điện thoại của TR. Nội dung cuộc điện thoại ấy đại loại như thế này:
TH sau khi kiểm phong bì, lại thấy phong bì của mình chỉ có 100 (trong khi trc đó, cưới mình cả 3 đứa nó mỗi đứa mừng 200), trong lòng thắc mắc, mới đem kể với L, đại ý hay là hôm cưới mình 3 đứa nó gửi phong bì lại bị rút ruột, nên bây giờ mình chỉ mừng lại cho nó 100?
L mới đem kể cho TR, TR gọi cho mình. TR bảo "Ko hiểu sao rõ ràng mày gửi cho tao 200k, thế mà hôm cưới TH tay tao nhét phong bì kiểu gì mà lại thành 100? Thôi để tao gọi điện nói với nó nhé". Mình cứ như con ngố, chẳng hay biết gì. Chúng nó nói sao thì biết vậy. Thôi thì toàn bạn bè thân thiết, chẳng phải phường gian xảo, giảo hoạt gì. Nhưng trong lòng cũng hơi lăn tăn, lợn cợn, áy náy với TH. Gọi điện cho nó kể lại, nó cười xoà, bảo "Con TR gọi cho tao rồi. Tao trêu nó là cho nợ đám cưới nó thì tính". Vậy là xong, bỏ qua.
5 tháng sau, tức là vào khoảng tháng 9/2010, đến lượt TR cưới. Cũng như lần trc, mình có bầu 8 tháng, sắp tới ngày sinh nở cũng chẳng thể đi đc. Lần này có lẽ rút kinh nghiệm từ vụ trc, dù L có hỏi "Làm phong bì ko tao làm cho" nhưng mình từ chối. Lần này mình chuyển trực tiếp vào tài khoản của TR. Gọi điện cho nó chúc mừng và xin lỗi vì ko về đc, ko quên nói "Tao mừng quà cho VC mày qua tài khoản nhé", nhưng lại quên dặn nó ra thẻ kiểm tra ngay. Câu chuyện bẵng đi. Cho tới một ngày.....
Vào khoảng giữa tháng 12/2010 (tức là khi TR cưới đc 3 tháng) Mình sinh Tôm đc 1 tháng 10 ngày. Một buổi tối, nhận đc tin nhắn của TR. Hơi bất ngờ, vì tuy là bạn bè thân nhau nhưng từ ngày mình sinh Tôm nó cũng ko nhắn tin hay gọi điện hỏi thăm gì. Một tin nhắn hỏi thăm bình thường. Tin thứ hai "À, hôm trước mày đã gửi vào tài khoản chưa?". Đọc lại đến hai lần, thấy dường như ko ăn nhập gì với nội dung câu chuyện, mình hỏi lại "Mày nhắn nhầm cho ai à?". Cô bạn nhắc lại " Tao đi kiểm tra nhưng ko thấy có, hỏi mày xem". Mình lơ mơ hiểu ra vấn đề, hơi bực trong người, nhưng vẫn bình tĩnh "Tao gửi rồi mà, để mai tao ra hỏi Ngân hàng xem". Mọi chuyện có lẽ sẽ chỉ dừng ở đó, nếu như cô bạn mình ko nhắn thêm một câu "Thôi, coi như tao cho cháu mua sữa". Ko thể tả đc cảm giác của mình lúc đọc tin nhắn đó. Bực tức, uất ức, thất vọng và có cảm giác bị coi thường. Mình cương quyết "Cháu ko nhận đâu. Để mai tao tìm biên lai rồi sẽ ra hỏi lại Ngân hàng".
Cảm giác bực bội cứ theo mình suốt tối hôm đó. Theo thói quen, mỗi khi gửi tiền mình vẫn thường giữ lại biên lai trong ví, một thời gian sau đó lâu lâu mới vứt đi. Hôm ấy, mình cố vắt óc để nhớ lại xem tờ biên lai gửi tiền cho nó mình để ở đâu. Rồi mình cũng nhớ ra chiếc ví mình để ở phòng tập thể (hồi ấy sinh Tôm mình về ở tại nhà ông bà ngoại). Sáng hôm sau mình phi xe như bay về nhà, lục tìm chiếc ví. Khi mở ví ra, thấy tờ biên lai mình mừng, một nỗi vui mừng ko thể tả đc. Ra hỏi Ngân hàng, nhân viên NH in sao kê cho mình các giao dịch trong tháng 9 của TR. Tờ in sao kê cũng có in nội dung chuyển 200k từ Mai Thuỳ Trang sang thẻ của N.T.H.TR.
Cũng có thể có sự nhầm lẫn của Ngân hàng. Đó cũng là điều dễ gặp phải. Nó nói, đại ý là cưới xong nó ko kiểm tra tài khoản ngay, cũng ko dùng gì đến tiền lương trong tài khoản, mà sau 3 tháng nó mới đi rút lương thì chỉ thấy vỏn vẹn có 3 tháng lương, chứ ko hề có dư 200k nào cả !!! Nhưng điều đáng nói ở đây chính là ở câu nói của nó. Mình chơi với nó 4 năm ĐH, nhận xét khách quan, nó là một đứa bạn có thể tin cậy đc, sống biết điều, cũnng ko phải dạng người ghê gớm hay ăn nói bỗ bã, nói mà ko suy nghĩ. Nhưng thực sự, khi nó bảo "Coi như cho cháu mua sữa" mình đã chạnh lòng và suy nghĩ rât nhiều. Sau khi ra NH về, mình nhắn tin cho nó, nhắn rất nhiều và rất dài. Chẳng thể còn nhớ những tin nhắn ấy như thế nào. Chỉ biết rằng mình cảm thấy thất vọng và tổn thương. Nó dường như ko nhận ra đc ảnh hưởng câu nói của nó tới bạn, nó vẫn bảo "Mày quá quan trọng chuyện tiền bạc". Thực sự, ở đây ai là người "quá quan trọng chuyện tiền bạc"?
Mình nói sẽ chuyển biên lai cho nó, nhưng nó nói nó ko cần. Rốt cuộc, ngày cưới nó mình đã gửi tiền. Nó bảo ko nhận đc tiền. Ngân hàng thì bảo đã chuyển khoản. Chẳng biết mắc kẹt ở khâu nào. Rốt cuộc mọi chuyện dừng ở đó, ko giải quyết đc gì. Mình ko tin nó là đứa bạn đểu, cũng ko băn khoăn gì chuyện 200k. Nhưng biết giải thích như thế nào về việc một người bạn nói với mình kiểu như vậy?
Giá như mình nghĩ ra đc một cách mừng cưới khác hay hơn...
Giá như hôm gọi điện cho nó, mình nhắc nó ra cây kiểm tra. Giá như ngay sau khi cưới nó kiểm tra tài khoản ngay
Giá như nó nói một cách tế nhị hơn, rằng có thể do lỗi của NH, thôi coi như tao nhận rồi nhé. Chứ đừng nói rằng "cho cháu mua sữa" - Rõ ràng là mình đã chuyển khoản, vậy mà nó nói thế khác gì ám chỉ mình chưa gửi nhưng lại nói là gửi... Mình đã nghĩ, cho dù một ngày mình chết đói, con mình ko có tiền mua sữa thì mình cũng ko bao giờ có ý định vay mượn hay xin xỏ gì một người bạn như thế, càng ko bao giờ tưởng tượng tới kiểu "cho cháu tiền mua sữa" giống như lời người bạn đó đã nói......
Vẫn biết cuộc đời còn lắm chuyện dở cười dở khóc, vẫn biết tiền bạc vốn thường làm ảnh hưởng tới tình cảm con người, nhưng ko thể ngờ nó lại tréo ngoe như vậy
Đã quá muộn để nói hai từ Giá như....
Quá muộn cho hai từ TÌNH BẠN
Thôi thì 200k coi như học phí cho một Tình bạn, 200k để nhận ra một điều: Con người - cho dù là thân thiết cũng chưa chắc mình đã hiểu hết về họ đc. Và ai bảo là bạn thân thì lúc nào cũng phải đối xử tử tế với nhau???
P/S: Lại nghĩ đến chuyện mình nhờ nó mừng đám cưới TH mà thấy bực mình. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa !
Nhóm 4 đứa mình chơi thân với nhau ở lớp ĐH. Ngày cưới mình, cả 3 đứa ko đứa nào về. Đứa bận đi làm ko nghỉ đc, đứa thì cưới em. Chỉ có vài đứa bạn học cùng lớp, chơi với nhau ở mức độ thông thường, nhưng mình cảm nhận rõ được sự nhiệt tình. Mình đã hơi chạnh lòng khi chợt nghĩ: Bạn thân mà cũng chẳng bằng bạn ko thân.
Đến ngày cưới TH, mình có bầu 3 tháng, lại xa xôi nên cũng ko dự đc. Gọi điện cho TR, chuyển tiền qua tài khoản của nó, nhờ làm hộ phong bì. Mình ko muốn ngày cưới bạn đã ko dự đc mà đến quà mừng cũng ko có. Mọi chuyện êm đẹp. Cho tới ngày sau đám cưới khoảng một tháng, nhận đc điện thoại của TR. Nội dung cuộc điện thoại ấy đại loại như thế này:
TH sau khi kiểm phong bì, lại thấy phong bì của mình chỉ có 100 (trong khi trc đó, cưới mình cả 3 đứa nó mỗi đứa mừng 200), trong lòng thắc mắc, mới đem kể với L, đại ý hay là hôm cưới mình 3 đứa nó gửi phong bì lại bị rút ruột, nên bây giờ mình chỉ mừng lại cho nó 100?
L mới đem kể cho TR, TR gọi cho mình. TR bảo "Ko hiểu sao rõ ràng mày gửi cho tao 200k, thế mà hôm cưới TH tay tao nhét phong bì kiểu gì mà lại thành 100? Thôi để tao gọi điện nói với nó nhé". Mình cứ như con ngố, chẳng hay biết gì. Chúng nó nói sao thì biết vậy. Thôi thì toàn bạn bè thân thiết, chẳng phải phường gian xảo, giảo hoạt gì. Nhưng trong lòng cũng hơi lăn tăn, lợn cợn, áy náy với TH. Gọi điện cho nó kể lại, nó cười xoà, bảo "Con TR gọi cho tao rồi. Tao trêu nó là cho nợ đám cưới nó thì tính". Vậy là xong, bỏ qua.
5 tháng sau, tức là vào khoảng tháng 9/2010, đến lượt TR cưới. Cũng như lần trc, mình có bầu 8 tháng, sắp tới ngày sinh nở cũng chẳng thể đi đc. Lần này có lẽ rút kinh nghiệm từ vụ trc, dù L có hỏi "Làm phong bì ko tao làm cho" nhưng mình từ chối. Lần này mình chuyển trực tiếp vào tài khoản của TR. Gọi điện cho nó chúc mừng và xin lỗi vì ko về đc, ko quên nói "Tao mừng quà cho VC mày qua tài khoản nhé", nhưng lại quên dặn nó ra thẻ kiểm tra ngay. Câu chuyện bẵng đi. Cho tới một ngày.....
Vào khoảng giữa tháng 12/2010 (tức là khi TR cưới đc 3 tháng) Mình sinh Tôm đc 1 tháng 10 ngày. Một buổi tối, nhận đc tin nhắn của TR. Hơi bất ngờ, vì tuy là bạn bè thân nhau nhưng từ ngày mình sinh Tôm nó cũng ko nhắn tin hay gọi điện hỏi thăm gì. Một tin nhắn hỏi thăm bình thường. Tin thứ hai "À, hôm trước mày đã gửi vào tài khoản chưa?". Đọc lại đến hai lần, thấy dường như ko ăn nhập gì với nội dung câu chuyện, mình hỏi lại "Mày nhắn nhầm cho ai à?". Cô bạn nhắc lại " Tao đi kiểm tra nhưng ko thấy có, hỏi mày xem". Mình lơ mơ hiểu ra vấn đề, hơi bực trong người, nhưng vẫn bình tĩnh "Tao gửi rồi mà, để mai tao ra hỏi Ngân hàng xem". Mọi chuyện có lẽ sẽ chỉ dừng ở đó, nếu như cô bạn mình ko nhắn thêm một câu "Thôi, coi như tao cho cháu mua sữa". Ko thể tả đc cảm giác của mình lúc đọc tin nhắn đó. Bực tức, uất ức, thất vọng và có cảm giác bị coi thường. Mình cương quyết "Cháu ko nhận đâu. Để mai tao tìm biên lai rồi sẽ ra hỏi lại Ngân hàng".
Cảm giác bực bội cứ theo mình suốt tối hôm đó. Theo thói quen, mỗi khi gửi tiền mình vẫn thường giữ lại biên lai trong ví, một thời gian sau đó lâu lâu mới vứt đi. Hôm ấy, mình cố vắt óc để nhớ lại xem tờ biên lai gửi tiền cho nó mình để ở đâu. Rồi mình cũng nhớ ra chiếc ví mình để ở phòng tập thể (hồi ấy sinh Tôm mình về ở tại nhà ông bà ngoại). Sáng hôm sau mình phi xe như bay về nhà, lục tìm chiếc ví. Khi mở ví ra, thấy tờ biên lai mình mừng, một nỗi vui mừng ko thể tả đc. Ra hỏi Ngân hàng, nhân viên NH in sao kê cho mình các giao dịch trong tháng 9 của TR. Tờ in sao kê cũng có in nội dung chuyển 200k từ Mai Thuỳ Trang sang thẻ của N.T.H.TR.
Cũng có thể có sự nhầm lẫn của Ngân hàng. Đó cũng là điều dễ gặp phải. Nó nói, đại ý là cưới xong nó ko kiểm tra tài khoản ngay, cũng ko dùng gì đến tiền lương trong tài khoản, mà sau 3 tháng nó mới đi rút lương thì chỉ thấy vỏn vẹn có 3 tháng lương, chứ ko hề có dư 200k nào cả !!! Nhưng điều đáng nói ở đây chính là ở câu nói của nó. Mình chơi với nó 4 năm ĐH, nhận xét khách quan, nó là một đứa bạn có thể tin cậy đc, sống biết điều, cũnng ko phải dạng người ghê gớm hay ăn nói bỗ bã, nói mà ko suy nghĩ. Nhưng thực sự, khi nó bảo "Coi như cho cháu mua sữa" mình đã chạnh lòng và suy nghĩ rât nhiều. Sau khi ra NH về, mình nhắn tin cho nó, nhắn rất nhiều và rất dài. Chẳng thể còn nhớ những tin nhắn ấy như thế nào. Chỉ biết rằng mình cảm thấy thất vọng và tổn thương. Nó dường như ko nhận ra đc ảnh hưởng câu nói của nó tới bạn, nó vẫn bảo "Mày quá quan trọng chuyện tiền bạc". Thực sự, ở đây ai là người "quá quan trọng chuyện tiền bạc"?
Mình nói sẽ chuyển biên lai cho nó, nhưng nó nói nó ko cần. Rốt cuộc, ngày cưới nó mình đã gửi tiền. Nó bảo ko nhận đc tiền. Ngân hàng thì bảo đã chuyển khoản. Chẳng biết mắc kẹt ở khâu nào. Rốt cuộc mọi chuyện dừng ở đó, ko giải quyết đc gì. Mình ko tin nó là đứa bạn đểu, cũng ko băn khoăn gì chuyện 200k. Nhưng biết giải thích như thế nào về việc một người bạn nói với mình kiểu như vậy?
Giá như mình nghĩ ra đc một cách mừng cưới khác hay hơn...
Giá như hôm gọi điện cho nó, mình nhắc nó ra cây kiểm tra. Giá như ngay sau khi cưới nó kiểm tra tài khoản ngay
Giá như nó nói một cách tế nhị hơn, rằng có thể do lỗi của NH, thôi coi như tao nhận rồi nhé. Chứ đừng nói rằng "cho cháu mua sữa" - Rõ ràng là mình đã chuyển khoản, vậy mà nó nói thế khác gì ám chỉ mình chưa gửi nhưng lại nói là gửi... Mình đã nghĩ, cho dù một ngày mình chết đói, con mình ko có tiền mua sữa thì mình cũng ko bao giờ có ý định vay mượn hay xin xỏ gì một người bạn như thế, càng ko bao giờ tưởng tượng tới kiểu "cho cháu tiền mua sữa" giống như lời người bạn đó đã nói......
Vẫn biết cuộc đời còn lắm chuyện dở cười dở khóc, vẫn biết tiền bạc vốn thường làm ảnh hưởng tới tình cảm con người, nhưng ko thể ngờ nó lại tréo ngoe như vậy
Đã quá muộn để nói hai từ Giá như....
Quá muộn cho hai từ TÌNH BẠN
Thôi thì 200k coi như học phí cho một Tình bạn, 200k để nhận ra một điều: Con người - cho dù là thân thiết cũng chưa chắc mình đã hiểu hết về họ đc. Và ai bảo là bạn thân thì lúc nào cũng phải đối xử tử tế với nhau???
P/S: Lại nghĩ đến chuyện mình nhờ nó mừng đám cưới TH mà thấy bực mình. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa !