Vậy là 12 tháng 17 ngày Nhật Linh đã biết cất lên tiếng Mẹ đầu tiên !
Trái tim mẹ như thổn thức trước tiếng Mẹ ngập ngừng của con. Mẹ không tin vào tai mình cho tới khi con lặp lại một lần nữa tiếng Mẹ dứt khoát hơn.
Tối hôm qua, lúc 7h Mẹ đang ngồi ăn cơm, còn bố đã ăn xong và đang nằm xem ti vi cùng con ở trên giường. Mẹ để ý thấy con nằm chễm chệ trên cái chăn và xem TV rất chăm chú. Bỗng con ngẩng đầu dậy, nhìn về phía mẹ và nói "Mẹ", vừa nói con vừa cười tủm, vừa như thăm dò ý tứ mẹ như thế nào. Mẹ vẫn bình tĩnh vì muốn nghe con nói thêm lần nữa, con lặp lại tiếng Mẹ đầy yêu thương và dứt khoát "Mẹ"
Mẹ hạnh phúc chạy tới ôm chấm lấy con. Dường như hiểu được nỗi mong chờ bao lâu nay của mẹ, con càng lặp lại Mẹ, mẹ, mẹ như một con vẹt đáng yêu.
Bố cũng vui mừng ko kém trước tâm trạng của mẹ con mình, được một lúc bố lại chỉ vào mẹ và hỏi con "Ai đây", lần này con quả quyết "Mẹ" khiến mẹ cứ gọi là ngất ngây..
Mẹ yêu Tôm của mẹ lắm. Mẹ vẫn tin những gì thiêng liêng nhất thường khó thốt thành lời. Và quả đúng như thế. Sau bao tháng ngày con bập bẹ những tiếng nói đầu tiên - bất kể từ gì người khác nói con cũng lặp lại một cách nhanh chóng, chỉ riêng từ "Mẹ" tưởng như giản đơn mà sao thật khó nói cuối cùng cũng đã có lúc con thốt nên lời. Chỉ một từ "Mẹ" giản đơn cũng khiến trái tim mẹ như vỡ òa vì hạnh phúc !
Con giống như một con vẹt ấy, ai nói gì cũng bắt chước. Thế mà tiếng "Mẹ" dù cho mẹ dạy bao nhiêu lần, dạy như thế nào, con cũng ko bao giờ chịu băt chước. Cho đến một ngày tự con gọi Mẹ, hỏi xem có người mẹ nào ko hạnh phúc?
"Một ngày tỉnh giấc, rồi mẹ chợt nghe
Vụng về con nói câu mẹ ơi
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ
Khiến tim mẹ vui như vỡ òa..."
P/S: Mẹ dạy con nói "Bố Bình" , con bập bẹ thành "bé Bì" nghe cứ như là "baby" ý. Mẹ chuyển sang cho con học tiếng anh, bây giờ con đã nói đc "be bi (baby)" một cách thành thạo, ai hỏi baby đâu, gái mẹ sẽ tự chỉ vào ngực. A, đó là baby của bố mẹ !
Trái tim mẹ như thổn thức trước tiếng Mẹ ngập ngừng của con. Mẹ không tin vào tai mình cho tới khi con lặp lại một lần nữa tiếng Mẹ dứt khoát hơn.
Tối hôm qua, lúc 7h Mẹ đang ngồi ăn cơm, còn bố đã ăn xong và đang nằm xem ti vi cùng con ở trên giường. Mẹ để ý thấy con nằm chễm chệ trên cái chăn và xem TV rất chăm chú. Bỗng con ngẩng đầu dậy, nhìn về phía mẹ và nói "Mẹ", vừa nói con vừa cười tủm, vừa như thăm dò ý tứ mẹ như thế nào. Mẹ vẫn bình tĩnh vì muốn nghe con nói thêm lần nữa, con lặp lại tiếng Mẹ đầy yêu thương và dứt khoát "Mẹ"
Mẹ hạnh phúc chạy tới ôm chấm lấy con. Dường như hiểu được nỗi mong chờ bao lâu nay của mẹ, con càng lặp lại Mẹ, mẹ, mẹ như một con vẹt đáng yêu.
Bố cũng vui mừng ko kém trước tâm trạng của mẹ con mình, được một lúc bố lại chỉ vào mẹ và hỏi con "Ai đây", lần này con quả quyết "Mẹ" khiến mẹ cứ gọi là ngất ngây..
Mẹ yêu Tôm của mẹ lắm. Mẹ vẫn tin những gì thiêng liêng nhất thường khó thốt thành lời. Và quả đúng như thế. Sau bao tháng ngày con bập bẹ những tiếng nói đầu tiên - bất kể từ gì người khác nói con cũng lặp lại một cách nhanh chóng, chỉ riêng từ "Mẹ" tưởng như giản đơn mà sao thật khó nói cuối cùng cũng đã có lúc con thốt nên lời. Chỉ một từ "Mẹ" giản đơn cũng khiến trái tim mẹ như vỡ òa vì hạnh phúc !
Con giống như một con vẹt ấy, ai nói gì cũng bắt chước. Thế mà tiếng "Mẹ" dù cho mẹ dạy bao nhiêu lần, dạy như thế nào, con cũng ko bao giờ chịu băt chước. Cho đến một ngày tự con gọi Mẹ, hỏi xem có người mẹ nào ko hạnh phúc?
"Một ngày tỉnh giấc, rồi mẹ chợt nghe
Vụng về con nói câu mẹ ơi
Chiếc môi bé nhỏ thốt lên bất ngờ
Khiến tim mẹ vui như vỡ òa..."
P/S: Mẹ dạy con nói "Bố Bình" , con bập bẹ thành "bé Bì" nghe cứ như là "baby" ý. Mẹ chuyển sang cho con học tiếng anh, bây giờ con đã nói đc "be bi (baby)" một cách thành thạo, ai hỏi baby đâu, gái mẹ sẽ tự chỉ vào ngực. A, đó là baby của bố mẹ !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét