Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

Gái rượu



Sáng ra, mở cửa thấy trời se lanh, gió thổi rùng mình. Cơn bão số 5 sắp về, ở đây ko có bão nhưng chắc là sẽ bị ảnh hưởng. Trời lất phất mưa.
Năm nay mùa đông đến sớm. Tưởng tượng sang tháng sau con gái mình biết đi lon ton thật là thích.
Dạo này biết nhổ tóc sâu, nhổ râu cho bố. Bố cười tít mắt, bảo "Con gái rượu của bố đc việc ghê". Hihi. Lại còn biết bắt chí, rồi đưa tay lên mồm, giả vờ "tặc" 1 cái như thật nữa chứ
(mở ngoặc là mẹ cháu ko có chí đâu ạ, chỉ là mẹ cháu dạy cháu thui)
Các cụ dạy ko sai "Ruộng sâu trâu nái ko bằng con gái đầu lòng". Con gái tình cảm lắm.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Tôm tít đã có 3 răng !



Hôm nay thời tiết có vẻ dễ chịu thật, Hửng nắng, nhưng lại mát mẻ, có chút hơi se lạnh. Cảm giác cũng khoan khoái.
Khổ, mình bị cúm, tính đến hnay cũng là sắp khỏi. Còn Tôm tít thì chưa thấy khỏi, mà mắt mũi cứ tèm lem ra. Tự nhiên mắt có nhỉ nhèm mấy hnay, thành ra nhìn mắt lúc nào cũng ướt ướt chứ ko đc tinh nhanh, lanh lợi như thường ngày. Haiza, cũng tại thời tiết mưa và lạnh suốt, thi thoảng lại nắng nắng.  Người lớn còn ốm nữa là trẻ con.
Tôm tít đang trong giai đoạn mọc đc cái răng thứ 3 ở hàm trên. Hai cái răng dưới đã nhô cao lắm rùi. Hi.Cười trông như con thỏ con ấy.
Dạo này, lại càng biết nhiều hơn. Và mẹ thấy yêu nhiều lắm với những hành động ngộ nghĩnh đó của con:
- Mẹ bảo "rửa tay cho mẹ xem nào" , thì Tôm biết xoa xoa hai tay vào nhau ra điều là đang rửa tay. Hi
- Tôm biết gật gật đầu mỗi khi mẹ nói gì đó mà có chữ "nhé" ở cuối câu. Ex "Tôm yêu mẹ nhé", "Tôm ăn xong mẹ cho đi chơi nhé" ....Hihi
Dạo này Tôm bớt bớt cắn mẹ hơn, hi.

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

Những đứa có chồng - sướng kêu 1 mình, khổ kêu cả thiên hạ !!!

          Đấy là câu nói của đứa bạn học cấp 3 với mình. Nó ko nói với mình, mà chỉ là mình đọc đc trên blog của nó. 
          Uhm, kể cũng đúng đấy chứ. Nhưng nói thật với cậu nhé, cậu chưa chồng, cũng có thể cậu đã biết thế nào là "sướng". Thế còn "khổ" thì sao đấy? Tớ cá với cậu 99,9% cậu chưa hiểu đc thế nào là "khổ" cho đến ngày cậu và anh chàng XYZ nào đó về sống chung dưới một mái nhà....
          Mình yêu anh vì theo cảm nhận của mình, anh là ng sống tình cảm. Anh bảo đối với anh, bên nội cũng như bên ngoại, ko có gì khác. Minh tin và hi vọng.... Giờ mình ghét anh cũng vì cái kiểu sống gọi - là - tình - cảm của anh. Nó nhỏ hẹp, cục bộ, gia trưởng, nếu ko muốn nói là ích kỉ. Anh muốn mình phải thế nọ thế kia, nhưng chẳng hiểu có lúc nào a thử nhìn lại bản thân xem anh đã làm đc gì? Anh phàn nàn, thậm chí là chỉ trích, lên án mình, nhưng có bao giờ a thử hỏi lòng xem liệu anh đã toàn tâm toàn ý hay chưa? 
          Mình yêu anh vì mình cảm nhận anh là ng con của gia đình. Mình nghĩ những ng đàn ông như thế hẳn sẽ yêu thương vợ con lắm. Giờ mình mới thấy thực ra, gia đình của anh ko phải là mình - là con. Mà là cái gđ có bố, có mẹ của anh kia. Ở đó, anh mới là người - con - của - gia -đình. Có lúc hờn dỗi, mình bảo, nghĩ cho kĩ thật ra em với anh chỉ là ng dưng nc lã, may ra thì chung nhau đứa con... Anh cười bảo mình nói vớ vẩn, nhưng anh đâu biết cái cách anh xử sự trong sinh hoạt thường ngày đã chứng tỏ điều đó...
          Mình yêu anh vì mình thấy anh là ng đàn ông chỉn chu, ko hề biết chơi bời, đàn đúm hay tụ tập. Mình nghĩ đấy là mẫu đàn ông lý tưởng cho gia đình. Giờ mới thấy hình như mình hơi ảo tưởng thì phải. Anh chỉn chu tới mức ngại giao du, ngại đi đây đó để gặp gỡ bạn bè ng thân. Mình nói vậy, khối cô vợ có chồng chơi bời, đàn đúm lại nói mình đc voi đòi tiên. Nhưng thật sự, mình chán nản khi thấy ngày nghỉ anh chẳng bao giờ có ý đưa vợ con đi đâu chơi, hễ mình có ý muốn anh đưa mẹ con mình đi đâu đó (chủ yếu ra nhà ngoại) là y như rằng anh trù trừ, trì hoãn, thậm chí cấm cản và gắt gỏng. Đành rằng, ở chốn này chẳng phải là quê hương của anh, anh chẳng có bạn bè, anh em hay ng thân nên tâm lý của anh là cũng ko muốn đi chơi. Nhưng dù sao anh cũng còn có vợ có con, cho vợ con ra nhà ngoại chơi cũng là điều chính đáng. Có phải mình như một số người phụ nữ khác, ham chơi, ham vui hay là thích đàn đúm gì mà bỏ bê chồng con đâu chứ. Chỉ là cuối tuần mình muốn cho con ra ông bà ngoại để cháu đc gần ông bà, lại được tiếp xúc nhiều người.
 
Dường như cái tâm lý “bế quan tỏa cảng” nó cũng ngấm vào máu anh hay sao ấy. Anh ko muốn giao du. Và anh cũng ko muốn cho vợ, thậm chí là con ra ngoài. Anh bảo “Đường xá bụi bặm thế này, đi về nó lại ốm”. Mình ko thể nói gì thêm nữa, bởi mình cũng ko biết nói gì. Anh quá bảo thủ, quá cứng nhắc, quá nguyên tắc và cẩn thận. Kết quả là, con gái anh gặp người lạ nào cũng khóc váng lên, nhất định ko cho bế, chỉ theo bà, bố và mẹ ! (Cũng may, đợt nghỉ phép 20 ngày, 2 mẹ con ra ở nhà ngoại, được tiếp xúc với nhiều người nên Tôm đã dạn hơn rất nhiều).
Giờ hỏi mình ghét nhất điều gì? Mình ghét nhất cái cảnh ăn cơm xong, anh leo tót lên giường nằm ! Mẹ bế con. Vợ rửa bát, dọn dẹp, lau nhà, giặt giũ xong, quay ra vẫn thấy chồng nằm khểnh. Cũng chẳng khiến anh mó tay vào việc gì (vì thực ra có mẹ anh ở đấy, mình cũng chẳng dám nhờ anh), nhưng sao cái điệu bộ vừa ăn xong đã đi nằm của anh, mình thấy khó chịu thế. Cái điệu bộ thể hiện sự lười nhác.
Ngày có bầu, cũng như bao ng vợ khác, mình cũng làm nũng chồng, muốn anh giặt giúp quần áo lúc mình bụng vượt mặt. Đáp lại, anh càu nhàu em lười thế ! Cuối cùng mình mang bầu tháng thứ 6 anh cũng giặt giúp. Dù đc san sẻ công việc, nhưng mình cũng chẳng có cảm giác gì là hạnh phúc, chỉ thấy ấm ức vì dường như anh đang nghĩ rằng mình chây lười, ỷ lại...
Từ ngày có mẹ anh ở cùng, công việc anh ko phải mó tay tí nào. Thậm chí đến việc bế con, chơi đùa với con cũng có mẹ anh làm giúp ! Có lúc mình muốn bố con chơi với nhau để gắn kết tình cảm nhưng chỉ đc lúc, quay ra quay vào mẹ anh lại bảo “Đưa bà bế để cho bố còn nghỉ ngơi” ! Anh trao con cho bà, ko thấy mình thở dài thất vọng.
Anh làm ka làm kíp, đương nhiên anh thiếu ngủ đêm, nhưng anh lại đc ngủ ngày. Thế nhưng a vẫn vảo “Một đêm mất ngủ, mấy ngày ngủ ko lại”. Ừ thì cứ cho là thế. Em thương chồng em chứ sao em ko biết thương. Nhưng ko phải vì thế mà lúc nào hở ra là anh ngủ. Nhìn cái cảnh 9 -10h sáng ngày chủ nhật  anh co quắp ngủ trên giường trong khi 2 mẹ con đang chơi đùa với nhau, sao em thấy chán nản vô cùng !
Bảo làm sao mình đã từng nói với anh “Bà về có khi em thấy vui hơn nhiều. Bởi vì anh trở lại như xưa, biết quan tâm, san sẻ việc nhà và chăm sóc con với vợ”. Anh ngẫm xem, có phải con hư tại mẹ, cháu hư tại bà hay ko??? Anh bảo, có mẹ ở cùng thì anh đỡ đc việc nhà, đáng lẽ e phải vui mới đúng chứ. Vâng, nhưng a đã ỷ lại điều đó để trở thành một ng chồng thiếu tinh tế, một ng cha thiếu gần gũi.
          Mình yêu anh vì tính anh cẩn thận, có thể tin cậy được trong bất cứ việc gì. Nhưng điều đó ko có nghĩa là, anh chơi bóng xong, mình tất tả chạy từ bếp lên pha cho anh cốc trà chanh, đang định bỏ mấy viên đá vào cốc thì anh ngăn lại, bảo “Để anh tự bỏ”. Anh sợ tay mình bẩn ! Dường như mọi sự quan tâm của mình chẳng còn nữa, chỉ thấy lòng mình hẫng và khóe mắt cay cay...
          Và còn rất nhiều cãi vã, xung đột, xô xát. Chồng gia trưởng, cục cằn. Vợ lắm lời, nóng nảy. Tình yêu cứ dần theo những biến cố ấy vơi đi nhiều. Chẳng biết đến cuối cuộc đời, tình yêu còn lại bao nhiêu?
 
P/S:   Haiz, nói ra lại bảo ơn nghèo kể khổ, nhưng giữ trong lòng tức ko chịu đc. Chả sợ chồng vào đây đọc. Ngày trc thì còn quan tâm đến tâm tư tình cảm của vợ, giờ thì chắc chồng chả thèm vào đâu.

Đàn ôn

Đàn ông là cái “nợ” đời của đàn bà.

Đàn ông rất giống:
- Cà phê (nếu là loại ngon sẽ làm bạn mất ngủ)
- Giống Bãi đậu xe (chỗ tốt thường đã có người giành mất rồi)
- Giống Phim truyền hình nhiều tập (thú vị đấy, nhưng chớ dại tin đó là sự thật)
- Giống Máy tính (làm việc nhanh nhưng thường thiếu bộ nhớ)
- và giống… Sôcôla (ngọt ngào nhưng dễ tích đường và làm bạn to bụng.

Em đi tìm anh trên bán đảo Ban - căng

Em đi tìm anh trên bán đảo Ban - căng
Tìm không thấy, chỉ thấy trời im lặng
Một mình em trong màn đêm thanh vắng
Tim bồi hồi chân bước vội dưới trăng

Em trèo lên đỉnh núi cao Các-pát
Nhìn theo anh mất hút biết về đâu
Chân ai đi xa lắc tím trời Âu
Dòng nước mắt bỗng trào ra chua chát!

Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Sóng xô bờ liên tiếp gọi triền miên
Buồn! Chao ôi, gió làm em phiêu bạt
Thân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền!

Ôi dòng xanh rầm rì sông Đa - nuýp
Mây trời in lồng lộng giữa dòng sông
Nên ngàn năm êm đềm trôi một nhịp
Chỉ mình em nhức nhối vết thương lòng!

Hỡi trái đất rộng làm chi bao la
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc nổi bùng cơn bão cát
Cho tình anh chưa bén đã lụi tàn?

Em xin hỏi Trời cao và Đức Phật
Cõi Niết Bàn có mãi mãi mùa xuân?
Đâu trời Tây, đâu xa gần Cực lạc
Mà trần gian đầy bể khổ trầm luân?

Con lạy Chúa Giê-su ban phép lạ
Cho nước Người hết li biệt, chia phôi
Hai chúng con qùi trước Người đa tạ
Xin hòa tan làm một, ngàn đời!

Em cầu nguyện. Còn anh anh chẳng biết
Trái tim anh sao giá lạnh thờ ơ?
Và hôm nay dù tình anh đã hết
Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ...

Vẫn trèo lên đỉnh cao Các - pát
Vẫn theo dòng Đa - nuýp những đêm trăng
Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Đi tìm anh trên bán đảo Ban - căng!

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

Tôm tít đi trung thu



Tôm ngồi giữa một đống kẹo bánh la liệt nhưng Tôm nào có biết măm thứ gì đâu. Hihi




Chị Hà Phương cho Tôm quả bóng, một lúc Tôm làm vỡ " bụp", mẹ giật cả mình. Tôm đc đi trung thu, đc thấy rất nhiều trẻ con, Tôm thích lắm đấy



P/S: Ảnh Tôm mẹ up lên album đc rồi, nhưng hôm nay mới post vào bài viết đc thành ra thông tin hơi nguội. hihi

Tôm tít hơn 10 tháng tuổi


Tôm rất đầu gấu nhé
Và sánh điệu nữa chứ 




Tôm rất láu lỉnh




Đây là điệu bộ "dọa " người khác của Tôm


Trugn thu năm nay Tôm đc 10 tháng tuổi, đã biết thích đèn lồng và ... cướp bánh trung thu (để nghịch chứ ko phải để măm 
)


Lại dọa mẹ thêm một lần nữa






Seri ảnh Tôm tập làm cô giáo

Làm duyên tí đã


Em nào giơ tay phát biểu?

Tôm viết bảng

Mẹ Mèo lười sinh ra Tôm tít



Hai mẹ con tươi roi rói

Mẹ yêu Tôm cái nào





Tôm nghịch ngợm 




Tôm khoáichí cứ hò hét ầm ĩ



Tôm bắt đầu đứng 1 mình đc rồi ạ

Mọi ng  thấy Tôm có thông mình và uyên bác ko nào? hihi

Trùi ui, Tôm chăm học cực kỳ nhá