Có lúc thấy mình như một kẻ vô hình
Không ai biết
Và chẳng ai cần biết
Đi giữa cuộc đời chợt thấy mình tách biệt
Có phải ta vô duyên?
Có lúc thấy mình như một mảnh trăng đêm
Rơi xuống đất
Vỡ tan
Không ai thèm ghép nhặt
Đành thu mình trong buổi mai nắng gắt
Phải chăng ta lẻ loi?
Có lúc thấy mình như ngôi sao xa xôi
Hứng ánh sáng từ mặt trời
Lặng lẽ.
Trong mọi người mình quá ư nhỏ bé
Có đủ khỏi lãng quên?
Không ai biết
Và chẳng ai cần biết
Đi giữa cuộc đời chợt thấy mình tách biệt
Có phải ta vô duyên?
Có lúc thấy mình như một mảnh trăng đêm
Rơi xuống đất
Vỡ tan
Không ai thèm ghép nhặt
Đành thu mình trong buổi mai nắng gắt
Phải chăng ta lẻ loi?
Có lúc thấy mình như ngôi sao xa xôi
Hứng ánh sáng từ mặt trời
Lặng lẽ.
Trong mọi người mình quá ư nhỏ bé
Có đủ khỏi lãng quên?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét