Chiêm bao gặp Xuân Quỳnh
Còn ở tận cuối trời
Đường dài ngày nắng xối
Bước chân trần Quỳnh ơi !
Nào thấy đâu bến bớ
Sau gió Lào cát trắng
Thấy đâu mảnh vườn êm
Thấy đâu miền biển lặng
Ánh mắt nhìn thăm thẳm
Lệ trôi qua môi cười
Suốt một đời vội vã
Suốt đời không tới nơi
Kìa mây mùa thu trôi
Cúc đã vàng thắm lại
Thơ buồn trên mặt giấy
Bóng người về đơn côi./.
(Ý Nhi)
P/S
: Vô tình đọc đc bài thơ trên báo An ninh thế giới về Xuân Quỳnh. Thấy
nhớ ! Một thời và có lẽ mãi mãi mình thích giọng thơ ấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét