Con còn bế trên tay
Con chưa biết con cò
Nhưng trong lời mẹ hátCó cánh cò đang bay :
“Con cò bay la
Con cò bay lả
Con cò cổng phủ,
Con cò Đồng Đăng...”Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn,
Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ.
“Con cò ăn đêm,
Con cò xa tổ,Cò gặp cành mềm,
Cò sợ xáo măng...”
Ngủ yên! Ngủ yên! Cò ơi, chớ sợ!
Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng!
Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân,
Con chưa biết con cò, con vạc.
Con chưa biết những cành mềm mẹ hát,
Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân.
Ngủ yên! Ngủ yên! Ngủ yên!
Cho cò trắng đến làm quen,
Cò đứng ở quanh nôi
Rồi cò vào trong tổ.
Con ngủ yên thì cò cũng ngủ,
Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi.
Mai khôn lớn, con theo cò đi học,
Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân.
Lớn lên, lớn lên, lớn lên...
Con làm gì?
Con làm thi sĩ!
Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ
Trước hiên nhà
Và trong hơi mát câu văn...
Dù ở gần con,
Dù ở xa con,
Lên rừng xuống bể,Cò sẽ tìm con,
Cò mãi yêu con.
Con dù lớn vẫn là con của mẹ,
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.
à ơi!
Một con cò thôi,
Con cò mẹ hát
Cũng là cuộc đời
Vỗ cánh qua nôi.
Ngủ đi! Ngủ đi!
Cho cánh cò, cánh vạc,
Cho cả sắc trời
Đến hát
Quanh nôi.
P/S:
Hôm qua mình mới đc biết đến bài thơ này của Chế Lan Viên. Dù rằng là
HSG văn bao nhiêu năm, đã từng phân tích, bình giảng hàng trăm bài văn
bài thơ... nhưng giờ mình cũng chẳng còn đủ chữ nghĩa để phân tích bài
thơ này. Chỉ biết rằng mình rất thích, đọc mỗi lời thơ lên mình tưởng
tượng như là đang hát ru cho con ngủ vậy. Và nhất định mình sẽ học thuộc
để còn dạy cho con gái mình....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét