Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Ngông


...Tôi sợ bầu trời sau khung cửa bình yên
Con đường vắng, người ra đi và hàng cây lặng gió
Tôi yêu dòng sông mùa thác lũ
Sau phá phách ngàn đời vẫn là lượng phù sa...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét