Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

HỒI ỨC VỀ CÔ BẠN BÌNH TRÒN

Đã sắp đến ngày giỗ đầu tiên của BÌNH TRÒN, cô bạn với khuôn mặt tròn, nụ cười tươi. Cô bạn sống rất tình cảm nhưng cũng rất nghiêm khắc. Cô bạn rất lãng mạn và người lớn. Cô bạn mãi mãi tuổi 24...
Bình à, chỉ còn 10 ngày nữa là đến ngày giỗ đầu của mày. Thời gian trôi nhanh thật. Nó vô tình quá. Thế là bạn tôi đã đi xa đc gần một năm rồi. Một năm qua bạn bè mày đã có bao sự thay đổi. Lâu lắm rồi, tao ko còn cơ hội liên lạc với lớp mình nữa. Tao cũng chẳng biết tại sao lại là "ko có cơ hội"? Có lẽ vì khi chúng ta đã lớn, chúng ta đều có những c/s riêng, nỗi niềm riêng, rất khó đc chia sẻ như cái ngày còn vô tư đi học. Cho nên giờ tao cũng chẳng nghe ngóng đc tin gì của bọn nó, ko giống như ngày xưa tao là đứa hay nắm giữ thông tin của lớp mình nhiều nhất.
Mày à, thằng Tiến đen với Yến trắng vẫn chưa cưới đâu. Hôm cưới cái Hà Phương, lớp mình chỉ có tao với Thủy lác. giờ Phương nó cũng sắp sinh rồi. Còn con Phạm Trang ko biết đã sinh chưa. Đội quân p29 t chỉ hay liên lạc với Tâm kem, Uyên béo và Thủy lác. Bọn nó vẫn chưa cưới. À, mày nhớ Yến lớp văn ko, nó cũng có thằng ku, đến tháng 10 thì sinh. Còn nhiều nhiều các mems khác nữa của K3 xưa, nhưng t ko nắm đc tin tức cho lắm. Bé Tôm tít nhà tao hôm nay đc tròn 7 tháng rưỡi rồi.
Bao giờ K3 mới có ngày tụ họp đông đủ? Ngày còn là sinh viên, lớp mình hay gặp nhau ở Việt Trì. Rồi việc học hành, yêu đương... cũng làm cho bọn mình ko có thời gian mà gặp gỡ thường xuyên nữa. Năm ngoái tao cũng muốn tổ chức một ngày họp mặt cho lớp mình sau một thời gian khá lâu ko tụ tập, nhưng bọn nó bảo lúc ấy vẫn còn nhiều đứa chưa ổn định đc công việc, để đến sang năm. Giờ thì mỗi đứa một nơi, đứa Nam đứa Bắc, đứa chồng con, và chỉ buồn nhất một điều chúng tao đã ko còn đc gặp mày nữa, Bình ơi !
Tao vẫn nhớ, năm đầu tiên là sinh viên, lớp mình hẹn nhau về trường. Bọn mình hồi đó chưa có nhiều điện thoại, mà tao với mày lại giống nhau ở một điểm đó là thích viết thư. Cho nên bọn mình hay liên lạc bằng thư, và người đưa thư là con Yến ngố. Tao vẫn giữ những lá thư của mày. Trong thư ấy mày xin lỗi vì ko về đc. Tao thì rất máu me. T năn nỉ m về, nhưng chắc m có việc bận gì đó nên vẫn quyết định ko về. Thấy thế t cáu, t nói mát mẻ m rằng : Vắng mợ thì chợ vẫn đông.... M vân ko giận tao mà chỉ cười xòa.
Ngày đó, t còn hay kể với m về "mối tình" của t, một mối tình trẻ con, thần tượng và có phần hơi... viển vông. T vẫn nhớ, m bảo m bất ngờ, nhưng m vẫn ủng hộ và tin tưởng t. Hi. Những lần t, Thủy lác, Yến ngố đạp xe từ Nguyễn Trãi lên ĐH Mỏ vào nhà m chơi. Và món mà t nhớ nhất là rau cải xoong m xào, mặn chát nhưng t rất thích. T với m có nhiều điểm chung, một trong số đó là: ăn mặn. 
Và còn vô khối những lần khác bọn tao đến nhà mày, ăn chực, ngủ lại. Đến nhà m thật vui. Chủ nhà dễ tính, bọn tao đến thoải mái. Phòng bọn m lại tạo cho bọn tao cảm giác ấm cúng của một gđ nhỏ. Những lần sinh nhật m hầu như t đều ngủ lại. Và đã rất nhiều dịp dự SN m, t đều ngưỡng mộ, vì m có rất nhiều a trồng cây si. Hi. 
Còn tao, 4 năm đại học "chưa biết yêu đương ra sao, hạnh phúc thế nào, chỉ nghe qua khúc hát, chỉ đọc trong thơ, rồi tôi mộng mơ". Đến khi ra trường, đi làm, t tìm được một nửa của mình, muốn tâm sự với m thì bọn mình mỗi đứa một nơi, ko có nhiều thời gian gặp gỡ. Rồi t thông báo cưới với m, m bận ko sang được, nhưng trước hôm cưới một ngày m và đứa em sang chơi với t. T đón m ở cổng, m trêu bài hát nhạc chờ của t " Đúng là tâm trạng của người đang hạnh phúc có khác: Ta đi bên nhau đón xuân đang về tới, hồn hòa vào cùng với đất trời..." . T vẫn còn nhớ bọn mình nói chuyện thật vui vẻ giống như ngày xưa mỗi lần gặp nhau dưới HN, bọn mình bình luận ảnh cưới của t, t hỏi han chuyện t/y của m, m còn kể a chàng người yêu của m ko đc lòng bố mẹ m cho lắm... Lúc đó t chia sẻ với m vì m cũng khá lận đận trong chuyện tình cảm, va tự thấy rằng mình may mắn khi  tình yêu đang nở hoa kết trái. 
Tết năm ấy, t đang ở quê chồng thì nhận đc tin nhắn của m, m nói chúc mừng gđ nhỏ của bí thư... Đó là lần liên lạc cuối cùng của chúng ta. Cho đến 5 tháng sau, cũng là ngày t đang ở quê chồng, đúng vào ngày sinh nhật lần thứ 23 của t. T đang ăn sáng, Thủy lác gọi điện thông báo tin m bị tai nạn nặng lắm. T ko tin vào tai mình nữa. Hai ngày sau, t từ quê ra thì nghe lớp mình truyền tai nhau rằng m ko thể qua khỏi. T lạnh hết người, t cũng ko thể tin đấy là sự thật. Bạn bè mình cũng ko ai tin điều đau đớn ấy Bình ơi !
Đêm ấy t đắn đo mãi, t muốn ngày hôm sau đc sang để tiễn biệt đứa bạn tốt đã mãi mãi ra đi, cũng len lỏi một chút hi vọng rằng có thể đó ko phải là sự thật. Nhưng rồi những người lớn tuổi nói có bầu thì phải kiêng những nơi lạnh lẽo, t đành vì bé con trong bụng mà thất hứa với mày. 49 ngày t sang thắp cho m nén hương, chỉ kịp nhìn thấy bức ảnh m tươi cười trên bàn thờ, hương khói nghi ngút, đọng trong đôi mắt những người thân yêu của m vẫn là sự xót xa, bàng hoàng. Mẹ m đã khóc quá nhiều, t tin chẳng có đủ nc mắt để khóc cho nỗi đau ấy. Vậy mà ngồi gần t, bà vẫn khóc. T chẳng biết nói gì hơn, bởi chính tao nhìn thấy cảnh người mẹ khóc cho đứa con gái xấu số, bạc mệnh, t cũng ko kìm đc nc mắt. 
Mẹ mày dặn mày "Con phù hộ cho bạn sinh nở mẹ tròn con vuông. Bạn bè sống với nhau trc như thế nào thì sau vẫn như thế ấy". T òa khóc. T biết giờ t chẳng thể còn có thể kể lể tâm sự với m đc nữa, nhưng những gì chúng ta dành cho nhau sẽ mãi như vậy. Trong lòng tao vẫn mãi có hình ảnh một BÌNH TRÒN thật rạng rỡ và hay ở bên mọi người những lúc khó khăn, vui buồn.
 M biết ko, Nhật Linh nhà t đc 7,5 tháng rồi đấy. Làm mẹ vất vả nhưng hạnh phcus và đầy thú vị. Có làm mẹ t mới biết thương bố mẹ mình hơn Bình ạ. T hiểu mẹ t đau thế nào khi t đau, buồn thế nào khi t buồn, và hạnh phúc thế nào khi chứng kiến con mình lớn lên, trưởng thành...Nhật Linh giống mẹ ở cái môi cong và bàn tay "chuối mắn", và cũng khá đanh đá nữa. Giá m đc bế nhóc con thì hẳn m sẽ thích lắm ấy...
Bình !Tao đọc đc ở đâu đó" cái chết là điều nhất định, nhưng khi nó giáng xuống lại là điều bất định". Ai cũng muốn đc tụ họp gặp gỡ để nhắc nhau về ngày sinh nhật, ngày cưới hoặc sinh nhật con cái. Chẳng ai muốn tụ họp nhau để nhắc về ngày giỗ...Thôi thì mỗi người một số phận, hãy an nghỉ nhé bạn của tôi. Cầu cho linh hồn bạn siêu thoát. Ở đâu đó trên thế giới này, hãy tin bạn vẫn luôn ở trong trái tim những người thân yêu nhất !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét