Hà Nội mùa đông 2008
Cô đơn một chiều lá rụng
Em ngồi nghe giữa mùa đông
Dòng sông năm nào còn chảy
Em nghe tim mình rạn vỡ
Lặng thầm đếm giọt thời gian
Anh đi phố buồn trơ trọi
Hồn bay về chốn ngút ngàn
Tình yêu xin đừng bỏ lại
Giữ riêng cho tháng ngày xa
Chút nắng cuối cùng đọng mãi
Buồn vui dĩ vãng nhạt nhòa
Anh đi con đường tấp nập
Lạ lùng đón bước chân quen
Niềm tin hóa thành cát bụi
Cô đơn dâng ngập hồn em…
P/S: Trước đây mình rất thích thơ buồn, rất thích thơ thất tình. Từ khi yêu và đc yêu mình ko còn sở thích ấy nữa
. Hôm nay vô tình giở lại rất nhiều những bài thơ khi xưa của mình, và chợt nhớ ...
Cô đơn một chiều lá rụng
Em ngồi nghe giữa mùa đông
Dòng sông năm nào còn chảy
Xác hoa ngơ ngác giữa dòng
Em nghe tim mình rạn vỡ
Lặng thầm đếm giọt thời gian
Anh đi phố buồn trơ trọi
Hồn bay về chốn ngút ngàn
Tình yêu xin đừng bỏ lại
Giữ riêng cho tháng ngày xa
Chút nắng cuối cùng đọng mãi
Buồn vui dĩ vãng nhạt nhòa
Anh đi con đường tấp nập
Lạ lùng đón bước chân quen
Niềm tin hóa thành cát bụi
Cô đơn dâng ngập hồn em…
P/S: Trước đây mình rất thích thơ buồn, rất thích thơ thất tình. Từ khi yêu và đc yêu mình ko còn sở thích ấy nữa
. Hôm nay vô tình giở lại rất nhiều những bài thơ khi xưa của mình, và chợt nhớ ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét