Chiều
thứ 7 mẹ con nhà Tôm đi chơi ở nhà cụ ngoại, để thời gian chờ đợi bố Be
trên đường từ quê ra đc nhanh hơn. Hi. Trời ạ, Tôm của mẹ nhát quá, cứ
khóc ngào ngào lên. Mẹ xót Tôm quá. Lại sốt ruột vì thấy con người ta đi
chơi thì vui vẻ mà con Tôm của mẹ thì cứ như là bắt buộc phải đi ấy. Mẹ
tưởng là phải cho Tôm về nhà ngay lúc đó. Nhưng rồi Tôm cũng quen dần
và chịu ăn, chịu chơi. Rồi thì la hét, cười đùa như ở nhà. Các dì nhỏ
muốn bế Tôm mà mãi sau khi Tôm quen rồi, Tôm mới cho bế. hic
Sáng
qua, cả nhà về quê giỗ kỵ (sinh ra cụ ngoại), ôi trời đông ơi là đông,
trẻ con cũng nhiều. Thấy Tôm ai cũng thích, hỏi chuyện và tỏ ý muốn bế
Tôm. Nhưng .... thấy ai hỏi mình là Tôm quay mặt vào áo mẹ, cúi mặt
xuống và ....khóc.
Ai
cũng sợ, ko dám ... đụng đến con bố Bình . hic hic. Phải đến hàng tiếng
đồng hồ, hễ ai nhìn Tôm, hỏi Tôm là Tôm lại tiếp tục... khóc. Chỉ đến
khi mọi người ngồi vào mâm cỗ, chỉ có vài người xung quanh mẹ con mình
thì Tôm mới đỡ sợ. Mẹ thương Tôm quá, nhưng như thế mới biết được là mẹ
càng phải cho Tôm đi chơi để va chạm nhiều hơn, cho Tôm đỡ nhát. Đến
buổi trưa, Tôm đã khá quen với mọi người thì lại đến giờ mẹ con mình về
.
Vào nhà ông bà ngoại chơi, Tôm lại chơi đùa, ngoan ngoãn như bình
thường. Chứng tỏ Tôm rất biết lạ và cũng rất .... nhát. (Thế mà bà nội
và cả bố nữa còn tỏ ý chẳng muốn cho con đi đâu, ở nhà quanh đi quẩn lại
chỉ có bà, bố mẹ... hàng xóm thì làm gì có ai cơ chứ? haizzzzzzzz).
Mẹ quyết định từ giờ trở đi, cứ ngày nào đc nghỉ là mẹ con mình xách túi đi chơi
. Tôm
của mẹ cũng lớn rồi, đi đến đâu ai cũng thích, mà mẹ cũng muốn sau một
tuần đi làm chỉ ở nhà thì cuối tuần mẹ con mình đc đi "giải ngố"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét