(Entry của một đứa bạn)
Tôi đã 40 tuổi, có cả con trai lẫn con gái. Vấn đề các cô dâu hình như luôn là đề tài được quan tâm. Tôi xin kể câu chuyện của mình:
Khi về
làm dâu, tôi cũng còn trẻ và được mẹ chiều chuộng. Nhưng về nhà chồng,
sau khi đi làm về, tôi nấu cơm, rửa bát, lau nhà và làm mọi công việc
không tên khác. Nhà chồng tôi có 5 người, thêm tôi là 6, có một cô em
gái đang là sinh viên, một cậu em trai đang học cấp 3. Tôi nhớ rất rõ,
sau lễ lại mặt, ngày nào mẹ chồng cũng đưa tôi một món tiền nhỏ, đủ mua
thức ăn trong ngày và ngày ngày tôi phải đi chợ, nấu ăn bữa tối cho cả
nhà (ban ngày tôi đi làm và ăn trưa ở cơ quan).
Từ
khi có tôi về làm dâu, mẹ chồng tôi nhường cho tôi cai quản bếp núc, nhà
cửa. Bà không can thiệp và cũng không bao giờ phàn nàn gì. Ngày ấy tôi
rất hồn nhiên, tôi cảm thấy thoải mái và dễ chịu. Tuy nhiên, có một lần,
khi tôi đang có thai con lớn khoảng 5 tháng, nấu bữa trưa chủ nhật
xong, sau bữa cơm, tôi rửa bát, thu dọn. Cả nhà chồng ngồi
xem tivi, nền nhà bẩn, tôi lom khom lau dọn dưới ghế và phải yêu cầu mọi
người xê dịch ghế để lau phòng bếp cũng là phòng ăn. Cô em chồng tôi
quay lại nói: "Chị buồn cười thật, mọi người đang xem tivi, sao chị
không để tý nữa lau".
Lời nói ấy tôi vẫn nhớ chính
xác đến bây giờ. Lúc đó có đủ cả nhà, cả chồng tôi đang xem tivi. Lúc đó
tôi chỉ cảm thấy mình sao vất vả thế, chứ tuyệt nhiên không nghĩ rằng
có một sự không công bằng với mình. Sau hai năm ở chung, vợ chồng tôi
tích cóp được tiền mua một căn hộ, tính cả ban công mới được 24m2 .
Nhưng tôi thật sung sướng vì có được căn nhà của mình.
Ra
ở riêng, việc nhà đối với tôi nhàn hơn rất nhiều. Nhưng về mặt tự do
thì tôi thấy cũng như lúc ở chung thôi. Vì chưa bao giờ tôi thấy mất tự
do khi ở nhà chồng. Có lẽ tôi thuộc thế hệ khác, được giáo dục khác.
Hằng tuần, chủ nhật tôi vẫn về nhà chồng đi chợ, nấu ăn tươi cho cả nhà.
Tuy nhiên, tôi nhận thấy phụ nữ Việt Nam đã
bị áp đặt tư tưởng trọng nam khinh nữ. Bây giờ nghĩ lại, hóa ra tôi
cũng đã hoàn toàn theo thuyết đó, coi việc mình phải làm việc, hầu hạ
chồng và nhà chồng là đương nhiên - có lẽ vì thế tôi không thấy việc đó
là khổ. Nhưng khi con gái tôi bắt đầu lớn, nghĩ đến con tôi sẽ phải làm
những công việc và trải qua những gì mình đã qua mà tôi giật mình xót
xa.
Tôi là phụ nữ trí thức, đã tốt nghiệp đại học,
có bằng thạc sỹ, còn đang làm nghiên cứu sinh nữa, cũng đã đi vài nước
Châu âu. Nhưng về nhà chồng, tôi cũng thực hiện mọi nghĩa vụ và công
việc như bất kỳ một phụ nữ khác. Giờ đây con gái tôi bắt đầu là thiếu
nữ, tôi chợt nghĩ tới tất cả những điều đó. Những quan niệm về dâu thảo,
dâu hiền. Có lẽ xã hội ta đã thật không công bằng với phụ nữ. Phụ nữ
luôn phải đẹp, phải hiền dịu, phải chiều chồng, thương con, chăm sóc gia
đình, tôn kính hiếu thảo với nhà chồng, phải hoàn thành tốt công việc
cơ quan...
Làm sao người phụ nữ có thể gánh nhiều
thứ như vậy? Tại sao tan sở làm, đàn ông đi uống bia với bạn, còn phụ nữ
về nhà nấu cơm, tắm rửa cho con? Tại sao bố mẹ chồng ốm thì phải có mặt
ngay, còn mẹ đẻ ốm, dù xót xa đến mấy cũng phải xếp sau? Tại sao muốn
ngủ đến 9 giờ lại không được? Tại sao có nhiều bạn gái muốn ăn gì, làm
gì cũng phải nhìn trước, nhìn sau xem chồng và gia đình chồng nói gì?...
Tôi
đã không cư xử như một số bạn gái trẻ bây giờ nhưng điều ấy không có
nghĩa là tôi chê trách cách sống của các em. Tôi ủng hộ quan điểm: hãy
để cho mỗi người được sống cuộc sống của mình, được quyết định làm cái
gì mình muốn và không muốn, được chịu trách nhiệm và tự trả giá cho hành
động của họ, được sống thành thật với mình.
Cha mẹ
sinh ra con cái là để cho con cái hạnh phúc chứ không phải để chờ con
sau này hầu hạ lúc tuổi già. Và phụ nữ không phải công dân loại hai. Tôi
cũng muốn nói rằng tôi cố gắng cho các con tôi hiểu điều này: "Có anh,
em thật hạnh phúc, nhưng nếu không có anh, em vẫn ổn", nghĩa là mình
phải biết trân trọng bản thân và sống cho mình. Đừng bao giờ trở thành
nô lệ cho bất cứ điều gì. Tôi thực sự rất thông cảm với các bạn gái, các
cô dâu trẻ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét