Hôm nay đã là 1 tháng 13 ngày
tuổi của con gái. Con trộm vía ngoan và dễ thương. Mẹ thì cũng đã khoẻ
khoắn trở lại như bthường , ngồi đây để nhớ lại những fút giây vượt cạn
hết sức khó nhọc nhưng thật sự là rất thiêng liêng
Siêu âm, bs bảo 30/10 sinh. Ko thấy j, siêu âm lại, bs bảo 3/11. Lần nữa, ở 1 fòng khám khác, bs lại bảo 9/11 (mình ko tin, vì nghĩ như vậy là lâu quá, hi). 3/11 ko thấy j, đi siêu âm tiếp, lần này bs bảo ko dự đoán đc ngày sinh nữa vì thai đã gần 41 tuần, chỉ bảo, thêm 2-3 hum nữa mà ko thấy j thì nhập viện thui
Chiều 6/11, sốt ruột quá, gọi điện cho mấy chị đã có con, ai cũng bảo đi viện thôi, mình lo quá, định gọi bà ngoại về đi luôn (hix), gọi cho OX vừa nói vừa mếu máo. hi. tội nghiệp. Quyết định trưa mai OX đi làm về sớm rùi sẽ nhập viện, và sáng mai sẽ đi siêu âm thêm 1 lần chót trc khi nhập viện. Tối, chuẩn bị kỹ càng thêm 1 lần nữa tất cả đồ dùng, đinh ninh trưa mai sẽ đi.
11h đêm, cứ thấy trong mình rỉ rỉ thứ nc j đó, ko biết chính xác, đoán là nc ối hoặc là dịch. Nằm ngủ ko yên, một lúc lại vào WC. Cũng lo. Sợ nếu đó là nc ối thì cứ đà này đến sáng sẽ cạn mất. Nhưng qua những lần đọc sách báo thì lại nghĩ đó ko fải là nc ối, chỉ là dịch. Cố gắng chợp mắt lấy sức (vì biết từ mai có lẽ sẽ ko đc ngủ nhiều như vậy nữa, hiii). Đêm đó mình vào WC ko dưới chục lần. Lại thêm cái bụng đúng là sắp đến lúc trở dạ, nên nó hơi hơi gồ lên, ko đến nỗi như đau đẻ, nhưng đúng là cảm jác ọc ạch khó chịu. Đến 5h sáng thiếp đi thì tự nhiên thấy trong mình fun ra 1 dòng nc, mình tỉnh giấc. Lúc ấy định bụng ngủ cố thêm đến 6h rồi sẽ gọi mẹ và OX dậy, nhưng lại ko ngủ đc, lại vào WC. Nhìn thấy nhớt hồng (máu cá), mình suýt hét lên vì… mừng. hii. Thế là đã sắp đến giấy fút chờ đợi ấy rùi đây. Xuống nhà gọi mẹ, quay vào gọi OX. Mẹ chuẩn bị cho ăn uống, gọi xe, sắp xếp đồ còn thiếu, gọi điện cho cô dì. OX gọi điện xin nghỉ. 7h sáng lên đường.
Xuống đến BV, làm thủ tục xong, đi siêu âm, lấy nc tiểu, bs khám 1 lần nói mở 2 fân, tiêm cho 1 mũi kích đẻ, nói đến chiều sang khám lại. Trưa đó vẫn ăn cơm bt, ngủ 1 lúc, từ lúc tiêm mũi đó xong cũng thấy có cơn đau, khoảng 15’ có 1 cơn. 15h30 lên bàn đẻ để bs khám (ôi, cái khám trong này mới gọi là cực hình, khó tả ! khó tả!) Vào fòng đẻ thấy ngta nhăn nhó, kêu gào, mình vẫn tỉnh bơ (vì mình ko có cơn đau mà). Nằm lên bàn đẻ truyền kích đẻ. Một lúc sau có cơn đau, vài fút 1 cơn, mình vẫn quay sang hỏi han, nói chuyện với ng bên cạnh, vẫn cười. Người nhà vào, bảo đau như vậy chưa ăn thua, chưa thể đẻ đc, có khi đến sang mai ! Hic.
Cứ như vậy cho đến chiều tối, đau từng cơn rồi lại hết. Mọi ng ép ăn, mình nghĩ để có sức vẫn fải ăn, nên cố xơi đc 1 quả trứng, 1 bịch sữa và 3-4 miếng cơm. Bs nhìn thấy trêu ăn ít thôi nhé, thai to lắm đấy.
Đến lúc đau dồn đau dập, đau ko thở đc, ko còn có khoảng cách jữa các cơn đau nữa, nhưng mình ko hề kêu la, chỉ mím môi thật chặt (vì nghe nói kêu la sẽ mất sức, ko giải quyết vđề j. Mím môi sẽ đỡ tốn sức). Và có lúc đau quá lại khóc. Hii. Mình vẫn đủ tỉnh táo nhìn đồng hồ. 7h tối.
Lúc đau đớn quá mà chỉ có 1 mình, mọi người chạy đi đâu hết, cả OX mình cũng chẳng biết ngồi chỗ nào. Một lúc mợ Hải vào , mình bảo " Mợ gọi a Bình vào đây cho cháu". Một lúc a chàng mò vào, cười thèn thẹn, ánh mắt ko giấu đc niềm háo hức khi thấy vợ đang trong cơn vượt cạn, nhưng cũng ko giấu đc sự lo lắng. OX đến bên mình hỏi "Em có đau lắm ko?", lau mồ hôi và quạt cho mình, ko quên âu yếm hôn lên trán mình như để tiếp thêm sức mạnh cho mình. Rồi mọi người ép mình ăn để lấy sức rặn đẻ, OX tranh lấy phần bón thức ăn cho vợ. Mợ Hải cười, trêu " Uh chúng mày cứ ở đấy mà làm nũng nhau". Khổ nỗi, bón chưa xong thì hình như bàn bên cạnh, một sản phụ lên cơn đau dữ quá, OX mình thẹn (sau này OX bảo lúc ấy toàn là đàn bà, đủ các "thể loại"
cho nên anh ngại), thấy mẹ mình chạy vào, thế là chàng ta chuyển giao việc bón thức ăn cho mẹ mình, và chạy mất dép ! Hi. Eo, bs khám liên tục, đau kinh khủng! lúc đó bs bảo mở 6 fân rồi. Cứ thế, đến khi bs bảo đã buồn đi ngoài chưa, nếu buồn thì rặn đi. Hic. Từ lúc đó trở đi cả kíp đẻ vây quanh mình, 1bs ngồi dưới trực tiếp đỡ, 1 phó khoa, 2 hộ sinh, người thì buộc cái tã vào bụng mình và gạt thật mạnh, ng thì giữ chặt 2 đùi mình (vì BS bảo cái con bé này đùi thì to mà lại cứ khép vào, chống đối bs : )) hic, ) và nhiều nhiều SV thực tập. hic. đứa đứng xem, đứa đc sai lau mồ hôi cho mình, đứa tiêm chọc.
Sau này nghe mọi người kể lại, lúc mình đang vật lộn trên bàn đẻ, mọi người đứng nhìn ở cửa kính đằng sau phòng đẻ,khi con bé thập thò mãi mà chưa chui ra đc, ai cũng lo lắng và thoáng một nỗi sợ, nhất là mẹ mình. Đúng là gái chửa, cửa mả. Riêng mình, mình đau đớn quá, nên ko nghĩ đc j nữa, chỉ mong sao cho con nhanh nhanh chui ra.
BS bảo cái con bé này có sức đấy, nhưng ko biết rặn ( hic, thì mình mới sinh con so mà). Cũng bị quát nhiều, hihi. BS phó khoa bảo “ cố lên, tóc mẹ như thế nào thì tóc con như thế đấy rồi đây này, bây giờ mà ko rặn là con bị ngạt, ko còn cách nào khác, ko thể mổ đc nữa đâu”. Nghe vậy mình sợ, cố rặn theo lời bs. Chẳng nhớ nổi là rặn khoảng bao nhiêu hơi, rồi mình thấy xoạc 1 phát, hic, mình biết là ng ta rạch rồi.nhưng chẳng thấy đau, chỉ 1 tích tắc sau thấy bụng nhẹ bẫng, ngta lôi con mình ra, đặt nó lên bụng mình, ui, phải nói mình mừng ko tả hết, cười ! Bs nói “ 20h40 phút”. Trộm vía con bé 3.5 kg nên đặt nó lên bụng mình mình thấy nằng nặng, mình biết cảm giác hạnh phúc ấy là có thật.
Rồi bs lấy rau cho mình, xoa bụng 1 vài cái thật mạnh, thế là nó chui ra luôn, hi. Bs “khen” : rau của con bé này to thật đấy, hiii. Mình cũng kịp ngẩng đầu lên nghia qua cái vật thể lạ đó, hic, trông nó trăng trắng, cuộn tròn như …. bộ lòng lợn. mọi người bảo như vậy là rau mình gọn, ko bị sót rau.
Trong lúc ấy, mình ngoái sang bàn bên cạnh, thấy bs đang hút nc ối và chất gây cho con mình, nghe tiếng nó khóc, và kịp thấy nó ngáp 1 cái thật to.hihi. tự nhiên mình cười thật tươi. Chả bù cho lúc trc, khi mình vẫn đang trong cơn đau đẻ, bs đang đỡ ca bên cạnh, lúc thấy bs lôi đc đứa bé ra khỏi bụng mẹ nó, mình ngoái nhìn và tự nhiên chảy nc mắt, lúc ấy mình nghĩ ko bít bao lâu nữa thì mình cũng đc nhìn thấy con mình như vậy…
Rồi bs phó khoa trực tiếp khâu cho mình. Ôi khâu phải đến 30 phút. Mình thấy lâu thật. Hết khâu trong lại khâu ngoài (đấy là sau này bs bảo thì mình mới bít, chứ lúc ý cũng chả bít là khâu trong hay khâu ngoài). Những mũi khâu đầu thì ko đau mấy, càng sau càng nhói. Bs bảo do hết thuốc tê rồi. À, lúc gần khâu, mình còn kịp dặn bs đỡ đẻ “Bs ơi, tí nữa khâu chỉ tự tiêu cho cháu nhé” (vì mình nghe lời dặn của đứa bạn là bảo bs như vậy, khâu chỉ tự tiêu sau này đỡ phải rút). Mình cũng bái phục mình, lại còn như vậy nữa chứ ! Bà bs ấy tính tình choanh choách, nói luôn rằng “ ui giời, tiêu mới chả ko tiêu”. Hic. Thế là mình im re luôn, nghĩ trong bụng thôi thì đẻ xong rồi, sao cũng đc.
Trong bộ váy áo bệnh viện, trc lúc sinh, mình trông thật "thộn"
Tôm lúc mới chào đời trông thật khác so với bây giờ
21h15 phút. Bà ngoại chạy đi hỏi bs xem đã cho lên phòng đc chưa. Trong lúc bà đi, OX chạy vào bảo mình để a bế e lên, và hỏi 1 y tá nam thì a ta bảo bế lên phòng đc rồi. Thế là OX – phải nói là gồng mình, gắng sức , hihi, bế mình lên tầng 2. Của đáng tội là lúc chưa sinh 2 vợ chồng bảo nhau là phải tập tành làm sao, chứ đến lúc chồng to con thế mà ko bế nổi vợ thì ngta cười cho. He. Lên phòng mình thấy thoải mái lắm, tíu tít nói chuyện như là lâu lắm rùi mới đc nói, mọi ng nhắc nói ít thui kẻo sau này nói nhịu, mình im đc 5’ rồi lại đâu vào đấy. Mình kể cho OX cảm giác lúc nằm trên bàn đẻ tn, rùi thì cảm giác lúc nhìn thấy con ra sao …. Mẹ mình bảo, bs nói đáng lẽ ra cứ để mình nằm ở phòng đẻ đã, đến đêm nếu ko có vấn đề j thì mới lên, bs sẽ cho cáng khiêng lên. Rồi mọi ng bắt mình nằm thẳng, 2 chân bắt chéo nhau. Mình mỏi quá cũng có vài lần nghiêng người, định bụng là cố gắng đến 5-6h sáng thì ngồi dậy 1 chút cho đỡ mỏi. Rồi chiều thể nào cũng đc về.
Có ai ngờ 3 rưỡi sáng, mình buồn tè, định bảo mẹ cho đi, thì thấy trong mình rỉ ra ít nc gì đó,mình nghĩ ko phải nc tiểu vì mình chưa đi mà, mình nghĩ hay là máu, bảo mẹ mình mở ra thì thấy mẹ bảo là nhiều máu lắm. Gọi bs, bs xoa bụng mình mấy cái và ấn thật mạnh, ôi đau, và thật đáng sợ khi mình biết máu đang xối ra. Mình hoảng sợ vì nghĩ thôi chết hay là sót rau, họ vừa khâu vào đêm qua mà giờ lại móc rau ra rồi lại khâu vào thì mình chết mất. Nhưng bs bảo ko phải, mà là bị băng huyết. Bs tiêm cho mũi cầm máu và 1 lần nữa lại chuyển mình xuống phòng đẻ để cấp cứu. Xuống đó họ truyền cho mình và lại tiêm, rồi họ thông tiểu. Đến sang thì xong. Mình đc về phòng, nhưng bs yêu cầu phải nằm ngay phòng bên cạnh để có gì còn theo dõi. Thế là con ở tầng trên, mẹ ở tầng dưới.
Ai cũng đinh ninh chắc mình chỉ cố ở bv đến sáng mai rồi sẽ đc về. Đến chiều thì máu bớt ra. Nhưng lại ko đi tè đc. Hic hic. .Lại thông tiểu. Rồi chườm nc nóng đủ kiểu nhưng ko thể nào đc. Bs nói có thể do trong quá trình chuyển dạ, thai to, thời gian chuyển dạ cũng khá lâu nên nó chèn ép vào bàng quang gây tê liệt.Cộng với tâm lý của mình là sợ hãi do bị băng huyết nên cũng ko thể đi đc. Hết ngày thứ 2 rồi t3, t4 rồi t5. Tổng cộng là 4 ngày phải thông tiểu. Cứ mỗi lần cố gắng ko đc, rồi lại nghĩ đến cảnh bị thông ra thông vào, rồi lại nghĩ nếu phải đi tuyến trên…là mình lại khóc. Tưởng tượng cảnh con bị bỏ ở nhà, mẹ đi tuyến trên, rồi lại phải chịu đau đớn thêm 1 lần nữa… ôi mình sợ kinh khủng luôn !Đến t5, sang khoa đông y để châm cứu, 1 lần, buổi trưa về vẫn chưa thấy tdụng, các bs khoa sản lại tiếp tục tiêm cho mình và nói “đây là bpháp cuối cùng, ko đc nữa thì thôi” . Hả, sợ vãi ! 3h chiều sau bao nhiêu cố gắng, sợ hãi, cuối cùng mình cũng giải quyết xong nỗi buồn muôn thủa, hic. Cũng chả hiểu là nhờ châm cứu hay nhờ khoa sản (đông tây y kết hợp) nhưng dù sao gquyết xong là nhẹ gánh rùi, hehe. Ai cũng mừng cho mình, từ các bs đỡ đẻ cho mình, các bs khoa sản, người nhà mình, đến bệnh nhân nằm cùng phòng. Đến ngày về, mình là ng đẻ đầu tiên ở phòng ấy, vậy mà fải ở lại 5 ngày liền. Các bs bảo “ Bệnh nhân Trang đi giải đc, cả khoa sản ăn mừng, từ trc đến nay có nhiều trường hợp như vậy nhưng chỉ 2-3 ngày, chưa ai lâu như thế cả”. Hic. Hồi đến ngày dự kiến sinh nhưng chưa sinh, đêm đêm mình đi ko bít bnhiêu lần, OX trêu suốt ngày …đái mà ko thấy đẻ. Giờ đẻ xong rồi, có mỗi việc đơn giản là đái mà cũng ko làm đc. Hic hic.
Ôi thật gian nan, nói thật, càng gần ngày đẻ, mình càng sợ. Sợ gì đâu, chỉ sợ đau. Đau như đau đẻ mà. Rồi thì sợ bị rạch. Sợ khâu. Sợ đủ thứ đau. Nhưng lúc trên bàn đẻ thì mình thấy những nỗi sợ ấy thật bthường, thực ra đau đẻ cũng ko ghê gớm như mình tưởng. Nhưng có lẽ suốt đời này mình sẽ nhớ mãi cái cảm giác sợ hãi khi 4 ngày liền fải thông tiểu, 4 ngày liền mình khóc, đến nỗi ai cũng hỏi nhau cái con bé kia nó đẻ đc rồi, mẹ tròn con vuông sao lại khóc? Hic. Đẻ thì mình ko sợ mà sau đẻ lại rất sợ.
Phùuuuuuuu, thế là xong nhiệm vụ cao cả. 15 ngày là mình hết đau, chỉ thấy niềm hp dâng tràn khi ngắm nhìn con yêu. Những ngày sau đó việc chăm sóc con cũng khá gian nan với 1 đứa chưa có kinh nghiệm lại ham ngủ như mình, hiii. Thôi tạm biệt những ngày ngủ nướng, những buổi trưa ngủ tít mít ko muốn dậy. đúng là chửa ko sợ bằng đẻ, đẻ ko sợ bằng nuôi. Hiii. Nhưng giờ mình cũng quen rồi, 1 tháng 13 ngày, bé Tôm của mình ăn ngủ cũng có giờ giấc hơn. Nhiều khi ngắm nhìn con ngủ, đôi môi chúm chím mơ bú lại thấy trong lòng rạo rực yêu thương. Các cụ dạy ko sai, có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Ai đó nói cũng ko sai : Trở thành Mẹ là điều tuyệt vời nhất ! Sau bao nhiêu vất vả mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, giờ mình đang đc ôm ấp thành quả tình yêu của mình. Mong cho con khoẻ mạnh, mau lớn. Yêu con rất nhiều, bé Tôm của mẹ !
Siêu âm, bs bảo 30/10 sinh. Ko thấy j, siêu âm lại, bs bảo 3/11. Lần nữa, ở 1 fòng khám khác, bs lại bảo 9/11 (mình ko tin, vì nghĩ như vậy là lâu quá, hi). 3/11 ko thấy j, đi siêu âm tiếp, lần này bs bảo ko dự đoán đc ngày sinh nữa vì thai đã gần 41 tuần, chỉ bảo, thêm 2-3 hum nữa mà ko thấy j thì nhập viện thui
Chiều 6/11, sốt ruột quá, gọi điện cho mấy chị đã có con, ai cũng bảo đi viện thôi, mình lo quá, định gọi bà ngoại về đi luôn (hix), gọi cho OX vừa nói vừa mếu máo. hi. tội nghiệp. Quyết định trưa mai OX đi làm về sớm rùi sẽ nhập viện, và sáng mai sẽ đi siêu âm thêm 1 lần chót trc khi nhập viện. Tối, chuẩn bị kỹ càng thêm 1 lần nữa tất cả đồ dùng, đinh ninh trưa mai sẽ đi.
11h đêm, cứ thấy trong mình rỉ rỉ thứ nc j đó, ko biết chính xác, đoán là nc ối hoặc là dịch. Nằm ngủ ko yên, một lúc lại vào WC. Cũng lo. Sợ nếu đó là nc ối thì cứ đà này đến sáng sẽ cạn mất. Nhưng qua những lần đọc sách báo thì lại nghĩ đó ko fải là nc ối, chỉ là dịch. Cố gắng chợp mắt lấy sức (vì biết từ mai có lẽ sẽ ko đc ngủ nhiều như vậy nữa, hiii). Đêm đó mình vào WC ko dưới chục lần. Lại thêm cái bụng đúng là sắp đến lúc trở dạ, nên nó hơi hơi gồ lên, ko đến nỗi như đau đẻ, nhưng đúng là cảm jác ọc ạch khó chịu. Đến 5h sáng thiếp đi thì tự nhiên thấy trong mình fun ra 1 dòng nc, mình tỉnh giấc. Lúc ấy định bụng ngủ cố thêm đến 6h rồi sẽ gọi mẹ và OX dậy, nhưng lại ko ngủ đc, lại vào WC. Nhìn thấy nhớt hồng (máu cá), mình suýt hét lên vì… mừng. hii. Thế là đã sắp đến giấy fút chờ đợi ấy rùi đây. Xuống nhà gọi mẹ, quay vào gọi OX. Mẹ chuẩn bị cho ăn uống, gọi xe, sắp xếp đồ còn thiếu, gọi điện cho cô dì. OX gọi điện xin nghỉ. 7h sáng lên đường.
Xuống đến BV, làm thủ tục xong, đi siêu âm, lấy nc tiểu, bs khám 1 lần nói mở 2 fân, tiêm cho 1 mũi kích đẻ, nói đến chiều sang khám lại. Trưa đó vẫn ăn cơm bt, ngủ 1 lúc, từ lúc tiêm mũi đó xong cũng thấy có cơn đau, khoảng 15’ có 1 cơn. 15h30 lên bàn đẻ để bs khám (ôi, cái khám trong này mới gọi là cực hình, khó tả ! khó tả!) Vào fòng đẻ thấy ngta nhăn nhó, kêu gào, mình vẫn tỉnh bơ (vì mình ko có cơn đau mà). Nằm lên bàn đẻ truyền kích đẻ. Một lúc sau có cơn đau, vài fút 1 cơn, mình vẫn quay sang hỏi han, nói chuyện với ng bên cạnh, vẫn cười. Người nhà vào, bảo đau như vậy chưa ăn thua, chưa thể đẻ đc, có khi đến sang mai ! Hic.
Cứ như vậy cho đến chiều tối, đau từng cơn rồi lại hết. Mọi ng ép ăn, mình nghĩ để có sức vẫn fải ăn, nên cố xơi đc 1 quả trứng, 1 bịch sữa và 3-4 miếng cơm. Bs nhìn thấy trêu ăn ít thôi nhé, thai to lắm đấy.
Đến lúc đau dồn đau dập, đau ko thở đc, ko còn có khoảng cách jữa các cơn đau nữa, nhưng mình ko hề kêu la, chỉ mím môi thật chặt (vì nghe nói kêu la sẽ mất sức, ko giải quyết vđề j. Mím môi sẽ đỡ tốn sức). Và có lúc đau quá lại khóc. Hii. Mình vẫn đủ tỉnh táo nhìn đồng hồ. 7h tối.
Lúc đau đớn quá mà chỉ có 1 mình, mọi người chạy đi đâu hết, cả OX mình cũng chẳng biết ngồi chỗ nào. Một lúc mợ Hải vào , mình bảo " Mợ gọi a Bình vào đây cho cháu". Một lúc a chàng mò vào, cười thèn thẹn, ánh mắt ko giấu đc niềm háo hức khi thấy vợ đang trong cơn vượt cạn, nhưng cũng ko giấu đc sự lo lắng. OX đến bên mình hỏi "Em có đau lắm ko?", lau mồ hôi và quạt cho mình, ko quên âu yếm hôn lên trán mình như để tiếp thêm sức mạnh cho mình. Rồi mọi người ép mình ăn để lấy sức rặn đẻ, OX tranh lấy phần bón thức ăn cho vợ. Mợ Hải cười, trêu " Uh chúng mày cứ ở đấy mà làm nũng nhau". Khổ nỗi, bón chưa xong thì hình như bàn bên cạnh, một sản phụ lên cơn đau dữ quá, OX mình thẹn (sau này OX bảo lúc ấy toàn là đàn bà, đủ các "thể loại"
cho nên anh ngại), thấy mẹ mình chạy vào, thế là chàng ta chuyển giao việc bón thức ăn cho mẹ mình, và chạy mất dép ! Hi. Eo, bs khám liên tục, đau kinh khủng! lúc đó bs bảo mở 6 fân rồi. Cứ thế, đến khi bs bảo đã buồn đi ngoài chưa, nếu buồn thì rặn đi. Hic. Từ lúc đó trở đi cả kíp đẻ vây quanh mình, 1bs ngồi dưới trực tiếp đỡ, 1 phó khoa, 2 hộ sinh, người thì buộc cái tã vào bụng mình và gạt thật mạnh, ng thì giữ chặt 2 đùi mình (vì BS bảo cái con bé này đùi thì to mà lại cứ khép vào, chống đối bs : )) hic, ) và nhiều nhiều SV thực tập. hic. đứa đứng xem, đứa đc sai lau mồ hôi cho mình, đứa tiêm chọc.
Sau này nghe mọi người kể lại, lúc mình đang vật lộn trên bàn đẻ, mọi người đứng nhìn ở cửa kính đằng sau phòng đẻ,khi con bé thập thò mãi mà chưa chui ra đc, ai cũng lo lắng và thoáng một nỗi sợ, nhất là mẹ mình. Đúng là gái chửa, cửa mả. Riêng mình, mình đau đớn quá, nên ko nghĩ đc j nữa, chỉ mong sao cho con nhanh nhanh chui ra.
BS bảo cái con bé này có sức đấy, nhưng ko biết rặn ( hic, thì mình mới sinh con so mà). Cũng bị quát nhiều, hihi. BS phó khoa bảo “ cố lên, tóc mẹ như thế nào thì tóc con như thế đấy rồi đây này, bây giờ mà ko rặn là con bị ngạt, ko còn cách nào khác, ko thể mổ đc nữa đâu”. Nghe vậy mình sợ, cố rặn theo lời bs. Chẳng nhớ nổi là rặn khoảng bao nhiêu hơi, rồi mình thấy xoạc 1 phát, hic, mình biết là ng ta rạch rồi.nhưng chẳng thấy đau, chỉ 1 tích tắc sau thấy bụng nhẹ bẫng, ngta lôi con mình ra, đặt nó lên bụng mình, ui, phải nói mình mừng ko tả hết, cười ! Bs nói “ 20h40 phút”. Trộm vía con bé 3.5 kg nên đặt nó lên bụng mình mình thấy nằng nặng, mình biết cảm giác hạnh phúc ấy là có thật.
Rồi bs lấy rau cho mình, xoa bụng 1 vài cái thật mạnh, thế là nó chui ra luôn, hi. Bs “khen” : rau của con bé này to thật đấy, hiii. Mình cũng kịp ngẩng đầu lên nghia qua cái vật thể lạ đó, hic, trông nó trăng trắng, cuộn tròn như …. bộ lòng lợn. mọi người bảo như vậy là rau mình gọn, ko bị sót rau.
Trong lúc ấy, mình ngoái sang bàn bên cạnh, thấy bs đang hút nc ối và chất gây cho con mình, nghe tiếng nó khóc, và kịp thấy nó ngáp 1 cái thật to.hihi. tự nhiên mình cười thật tươi. Chả bù cho lúc trc, khi mình vẫn đang trong cơn đau đẻ, bs đang đỡ ca bên cạnh, lúc thấy bs lôi đc đứa bé ra khỏi bụng mẹ nó, mình ngoái nhìn và tự nhiên chảy nc mắt, lúc ấy mình nghĩ ko bít bao lâu nữa thì mình cũng đc nhìn thấy con mình như vậy…
Rồi bs phó khoa trực tiếp khâu cho mình. Ôi khâu phải đến 30 phút. Mình thấy lâu thật. Hết khâu trong lại khâu ngoài (đấy là sau này bs bảo thì mình mới bít, chứ lúc ý cũng chả bít là khâu trong hay khâu ngoài). Những mũi khâu đầu thì ko đau mấy, càng sau càng nhói. Bs bảo do hết thuốc tê rồi. À, lúc gần khâu, mình còn kịp dặn bs đỡ đẻ “Bs ơi, tí nữa khâu chỉ tự tiêu cho cháu nhé” (vì mình nghe lời dặn của đứa bạn là bảo bs như vậy, khâu chỉ tự tiêu sau này đỡ phải rút). Mình cũng bái phục mình, lại còn như vậy nữa chứ ! Bà bs ấy tính tình choanh choách, nói luôn rằng “ ui giời, tiêu mới chả ko tiêu”. Hic. Thế là mình im re luôn, nghĩ trong bụng thôi thì đẻ xong rồi, sao cũng đc.
Trong bộ váy áo bệnh viện, trc lúc sinh, mình trông thật "thộn"
Tôm lúc mới chào đời trông thật khác so với bây giờ
21h15 phút. Bà ngoại chạy đi hỏi bs xem đã cho lên phòng đc chưa. Trong lúc bà đi, OX chạy vào bảo mình để a bế e lên, và hỏi 1 y tá nam thì a ta bảo bế lên phòng đc rồi. Thế là OX – phải nói là gồng mình, gắng sức , hihi, bế mình lên tầng 2. Của đáng tội là lúc chưa sinh 2 vợ chồng bảo nhau là phải tập tành làm sao, chứ đến lúc chồng to con thế mà ko bế nổi vợ thì ngta cười cho. He. Lên phòng mình thấy thoải mái lắm, tíu tít nói chuyện như là lâu lắm rùi mới đc nói, mọi ng nhắc nói ít thui kẻo sau này nói nhịu, mình im đc 5’ rồi lại đâu vào đấy. Mình kể cho OX cảm giác lúc nằm trên bàn đẻ tn, rùi thì cảm giác lúc nhìn thấy con ra sao …. Mẹ mình bảo, bs nói đáng lẽ ra cứ để mình nằm ở phòng đẻ đã, đến đêm nếu ko có vấn đề j thì mới lên, bs sẽ cho cáng khiêng lên. Rồi mọi ng bắt mình nằm thẳng, 2 chân bắt chéo nhau. Mình mỏi quá cũng có vài lần nghiêng người, định bụng là cố gắng đến 5-6h sáng thì ngồi dậy 1 chút cho đỡ mỏi. Rồi chiều thể nào cũng đc về.
Có ai ngờ 3 rưỡi sáng, mình buồn tè, định bảo mẹ cho đi, thì thấy trong mình rỉ ra ít nc gì đó,mình nghĩ ko phải nc tiểu vì mình chưa đi mà, mình nghĩ hay là máu, bảo mẹ mình mở ra thì thấy mẹ bảo là nhiều máu lắm. Gọi bs, bs xoa bụng mình mấy cái và ấn thật mạnh, ôi đau, và thật đáng sợ khi mình biết máu đang xối ra. Mình hoảng sợ vì nghĩ thôi chết hay là sót rau, họ vừa khâu vào đêm qua mà giờ lại móc rau ra rồi lại khâu vào thì mình chết mất. Nhưng bs bảo ko phải, mà là bị băng huyết. Bs tiêm cho mũi cầm máu và 1 lần nữa lại chuyển mình xuống phòng đẻ để cấp cứu. Xuống đó họ truyền cho mình và lại tiêm, rồi họ thông tiểu. Đến sang thì xong. Mình đc về phòng, nhưng bs yêu cầu phải nằm ngay phòng bên cạnh để có gì còn theo dõi. Thế là con ở tầng trên, mẹ ở tầng dưới.
Ai cũng đinh ninh chắc mình chỉ cố ở bv đến sáng mai rồi sẽ đc về. Đến chiều thì máu bớt ra. Nhưng lại ko đi tè đc. Hic hic. .Lại thông tiểu. Rồi chườm nc nóng đủ kiểu nhưng ko thể nào đc. Bs nói có thể do trong quá trình chuyển dạ, thai to, thời gian chuyển dạ cũng khá lâu nên nó chèn ép vào bàng quang gây tê liệt.Cộng với tâm lý của mình là sợ hãi do bị băng huyết nên cũng ko thể đi đc. Hết ngày thứ 2 rồi t3, t4 rồi t5. Tổng cộng là 4 ngày phải thông tiểu. Cứ mỗi lần cố gắng ko đc, rồi lại nghĩ đến cảnh bị thông ra thông vào, rồi lại nghĩ nếu phải đi tuyến trên…là mình lại khóc. Tưởng tượng cảnh con bị bỏ ở nhà, mẹ đi tuyến trên, rồi lại phải chịu đau đớn thêm 1 lần nữa… ôi mình sợ kinh khủng luôn !Đến t5, sang khoa đông y để châm cứu, 1 lần, buổi trưa về vẫn chưa thấy tdụng, các bs khoa sản lại tiếp tục tiêm cho mình và nói “đây là bpháp cuối cùng, ko đc nữa thì thôi” . Hả, sợ vãi ! 3h chiều sau bao nhiêu cố gắng, sợ hãi, cuối cùng mình cũng giải quyết xong nỗi buồn muôn thủa, hic. Cũng chả hiểu là nhờ châm cứu hay nhờ khoa sản (đông tây y kết hợp) nhưng dù sao gquyết xong là nhẹ gánh rùi, hehe. Ai cũng mừng cho mình, từ các bs đỡ đẻ cho mình, các bs khoa sản, người nhà mình, đến bệnh nhân nằm cùng phòng. Đến ngày về, mình là ng đẻ đầu tiên ở phòng ấy, vậy mà fải ở lại 5 ngày liền. Các bs bảo “ Bệnh nhân Trang đi giải đc, cả khoa sản ăn mừng, từ trc đến nay có nhiều trường hợp như vậy nhưng chỉ 2-3 ngày, chưa ai lâu như thế cả”. Hic. Hồi đến ngày dự kiến sinh nhưng chưa sinh, đêm đêm mình đi ko bít bnhiêu lần, OX trêu suốt ngày …đái mà ko thấy đẻ. Giờ đẻ xong rồi, có mỗi việc đơn giản là đái mà cũng ko làm đc. Hic hic.
Ôi thật gian nan, nói thật, càng gần ngày đẻ, mình càng sợ. Sợ gì đâu, chỉ sợ đau. Đau như đau đẻ mà. Rồi thì sợ bị rạch. Sợ khâu. Sợ đủ thứ đau. Nhưng lúc trên bàn đẻ thì mình thấy những nỗi sợ ấy thật bthường, thực ra đau đẻ cũng ko ghê gớm như mình tưởng. Nhưng có lẽ suốt đời này mình sẽ nhớ mãi cái cảm giác sợ hãi khi 4 ngày liền fải thông tiểu, 4 ngày liền mình khóc, đến nỗi ai cũng hỏi nhau cái con bé kia nó đẻ đc rồi, mẹ tròn con vuông sao lại khóc? Hic. Đẻ thì mình ko sợ mà sau đẻ lại rất sợ.
Phùuuuuuuu, thế là xong nhiệm vụ cao cả. 15 ngày là mình hết đau, chỉ thấy niềm hp dâng tràn khi ngắm nhìn con yêu. Những ngày sau đó việc chăm sóc con cũng khá gian nan với 1 đứa chưa có kinh nghiệm lại ham ngủ như mình, hiii. Thôi tạm biệt những ngày ngủ nướng, những buổi trưa ngủ tít mít ko muốn dậy. đúng là chửa ko sợ bằng đẻ, đẻ ko sợ bằng nuôi. Hiii. Nhưng giờ mình cũng quen rồi, 1 tháng 13 ngày, bé Tôm của mình ăn ngủ cũng có giờ giấc hơn. Nhiều khi ngắm nhìn con ngủ, đôi môi chúm chím mơ bú lại thấy trong lòng rạo rực yêu thương. Các cụ dạy ko sai, có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Ai đó nói cũng ko sai : Trở thành Mẹ là điều tuyệt vời nhất ! Sau bao nhiêu vất vả mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, giờ mình đang đc ôm ấp thành quả tình yêu của mình. Mong cho con khoẻ mạnh, mau lớn. Yêu con rất nhiều, bé Tôm của mẹ !



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét