Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Tim em không còn được bình yên



 
Suốt một thời nỗi nhớ cứ mênh mông
Em lang thang trong giấc mơ 20 tuổi
Trái tim em mỏng manh yếu đuối
Chưa từng rung loạn nhịp bao giờ

Em không tin vào những giấc mơ
Người ta yêu nhau từ trong đôi mắt
Dẫu đến một ngày nghìn trùng xa cách
Trái tim vẫn tìm về nơi thương mến chở che

Em không tin có tuyết rơi mùa hè
Mùa đông lạnh lẽo đã thành quy luật
Đến rồi đi, được và mất
Dường như đã thành một lẽ tất nhiên

Trái tim em – nơi chốn bình yên
Biết bao yêu thương ẩn mình trong đó
Để đợi chờ một lần gặp gỡ
Rồi rung lên cho tới trọn đời

Ngày gặp anh nỗi nhớ cứ chơi vơi
Nụ cười ấy in sâu vào tâm trí
Anh đã đến mang theo điều giản dị
Và em đã tin vào những giấc mơ

Em đã tin những phút bất ngờ
Người ta có thể yêu nhau chỉ cần qua ánh mắt
Tình yêu chân thành dẫu có xa cách
Càng thêm nồng nàn nỗi nhớ trong tim

Lúc bên anh, em cũng đã tin
Mùa đông lạnh lẽo chỉ càng thêm ấm áp
Nụ cười anh mang đến cơn gió mát
Xua đi trong em cái nóng mùa hè

Trái tim anh – nơi chốn chở che
Em tìm về sau những ngày bão tố
Sau thăng trầm, nhọc nhằn hay sóng gió
Anh dang cánh tay đón em vào lòng

Và em tin khi biết nhớ mong
Biết đợi chờ, biết yêu thương, hờn giận
Biết thổn thức rung lên từng nhịp đập
Là khi tim em không còn được bình yên./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét