Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

Sức khoẻ là điều quan trọng nhất

3 ngày này, nhận đc bao tin khủng khiếp
Thứ 2, Cáo zà kêu đau bụng, buốt lưng, và rỉ ối, hình như con bé con đòi ra khi mới đc 31 tuần. Mình và 2 chị nữa đưa mụ Cáo sang bệnh viện. Bs khám. Rồi mụ thuê xe về nhà mẹ đẻ để chuẩn bị tư thế đi HN nằm viện chờ ngày sinh. Ôi, lúc chờ bs khám cho Cáo, nghĩ đến khi 1m mình với cơn đau trong căn fòng trắng toát, toàn người lạ... là mình lại run !!! Mình cũng lo lo khi mẹ con nhà nó mới đc 31 tuần, mà đã bao lần rỉ ối. Lại nghĩ đến mình và con. Trộm vía, bé Trang Linh nhà mình gần đc 35 tuần rồi nhưng từ ngày mang nó tới giờ mình cảm thấy cũng nhẹ nhàng, con gái ngoan và phát triển đều
. Giờ mụ Cáo chắc đang ở HN rùi. Mọi ng trong trường toàn bảo : "Con Nga nó chửa to hơn cả mày rồi đấy. Ko khéo lại đẻ trc mày !" Hic. Rồi cũng trong ngày hôm đó, lại nghe tin chị Hiền bị tai nạn xe máy, hic. Bị bó bột chân và sai tay, fải nằm viện cả tháng ! Mình tự hỏi bà ý vốn dĩ là ng cẩn thận lắm, đi đứng cũng cẩn thận , ko hiểu vì sao lại ngã? Thì ra là đâm vào con chó. Nghĩ cũng khổ, ở với nhau gần 2 năm dưới HN, có khá nhìu kỷ niệm với nhau, tuy đôi lúc mình thấy bà ấy kỹ tính và cầu toàn quá, nhưng nhìn chung bà ấy là ng biết điều, nhường nhịn và cũng khá hợp với mình.
Thứ 3, nghe tin bác Trí bị ngã xe và bị liệt 1 bên người. Bác ý là ng rất vui vẻ, hay đùa và mình cảm nhận có lẽ bác ý chả biết giận ai bao jờ đâu. Hum trc, bác ý còn trêu mình với mụ Cáo là "Nhìn 2 cái bụng này tao biết ngay là chỉ Vịt thôi"
. Mấy lần bác ý còn hái hoa ngọc lan cho mình. Một cử chỉ rất lãng mạn, hàhà. Nghe tin mình lại thêm sửng sốt. Sao nhiều tin khủng khiếp thế nhỉ? Chưa hết, hôm qua, mình lạnh hết sống lưng, khi nghe Mơ kể, Thương sinh em bé khi ở tuần thứ 34, tức là tuần trc. Thai nó bằng tuổi thai mình mà. Bé đc 1,7 kg, nhưng sinh đc 4 ngày thì mất ! Khổ thật. Mẹ nó cách đấy ko lâu cũng fải nằm viện gần tháng vì bị huyết áp cao, phù toàn thân do tăng cân quá nhanh, có nguy cơ sản giật. Ai ngờ đâu lại sinh con vào tuần trc, để rồi....
Mình về kể với ông xã, a cũng rùng mình. Tội nghiệp mẹ con nhà nó. thế mới biết có con thật là khó. Từ việc thụ thai, giữ gìn, đến lúc sinh ra và nuôi nấng, chăm bẵm nó từng ngày... quả là gian nan vô cùng. A dặn mình" Từ giờ e đi xe thật chậm thôi nhé", mình biết là a đang rất lo cho 2 mẹ con sau bao nhiêu chuyện xảy ra với lũ bạn mình.
Trong 3 ngày mà liên tiếp những ng bạn của mình xảy ra bao nhiêu chuyện. Nghĩ tội nghiệp tất cả. Rồi lại tự nhủ với chính mình, phải cẩn thận mới đc, mình sẽ bảo vệ con yêu cho đến lúc nó chào đời, và suốt cả cuộc đời mình ! Cố lên con nhé!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét