Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

Một năm đi làm

Ô la la ! Kỷ niệm tròn 1 năm ngày đi làm !
Thời gian trôi nhanh thật ! Một năm có bao nhiêu sự việc xảy ra với mình nhỉ?
Ừhm, cuối tháng 8, đi thi công chức sau 1 tuần ôn luyện, đúng ngày thi thì giận nhau với anh yêu (tức ông xã bây jờ, keke). Sáng sớm đi thi, cứ tưởng anh ko vào đưa đi thi như đã hẹn, ai dè, vừa dắt xe ra thì anh "mò" tới
 .Dù sao thì cũng nguôi nguôi giận. Làm bài ổn. Trưa thi xong về sớm, a dỗ dành mình, mình khóc ngon lành
 
21/9 đi làm, thì 20/9  lại giận nhau
 . Hic. Túm lại là ko nhớ rõ lí do nữa (đại loại là do mình ...tự vẽ chuyện để giận, huhu)
26/9, cưới Hương Hợp, hẹn hò rằng anh đi cùng em nhé. Phút chót.... giận nhau. Không tin nhắn, ko điện thoại từ chiều hôm trc tới tận sáng hôm sau. Mình vẫn cứ ... hi vọng a vẫn sẽ ra để đi cùng mình. Đợi mãi...8h mình dăt xe đi, ra tới cổng ko quên ngoái lại sau nhĩnem có bóng dáng thân thuộc hay ko. Ko có. Đi được chừng 1km, nhớ ra quên giấy tờ xe, giá như mọi lần thì với cái tính đại khái và lười biếng của mình, mình sẽ đi thẳng, mặc xác nó, chắc công an hôm nay ko làm việc đâu
. Nhưng nghĩ sao, mình lại quay về, mục đích chính là nhỡ đâu a đang trên đường ra với mình
. Thất vọng mang theo suốt cả chặng đường dài. Xuống đến nơi, đang đứng cùng bạn bè, a gọi điện. cuộc đtiên ko nghe (kiêu tí ấy mà), cuộc thứ 2 nghe với giọng lạnh lùng " Có chuyện j ko a?". Rồi a cứ ntin, 3 tin liền ta ko trả lời (thật kỷ lục !!!). Đến khi a nhắn "Mèo lười ơi, e đừng giận a nữa có đc ko? A nhớ em lắm, a chịu thua e rồi" thì hình như  trái tim mình bắt đầu tan chảy ra. Sự hiếu thắng làm mình mỉm cười, nhưng hơn cả, mình biết rằng mình cũng nhớ a vô cùng. Thế là mình phóng xe về. Tâm trạng như đc giải thoát...
Những ngày đầu đi làm, tối về chỉ muốn đi ngủ luôn, ko đọc sách, đọc báo như trc. Nhắn tin với a là sở thích lớn nhất của mình, thì cũng bị hạn chế rất nhiều. Giận nhau cũng lắm. Nhưng rồi toàn chuyện vớ vẩn nên lại qua nhanh. Thói hiếu thắng và trẻ con mình ko sửa đc. Làm khổ mình và khổ a bao lần, hic. Có những lúc mình nghĩ trên đời nay chắc chắn ko có ai chiều nổi mình như ông xã của mình đâu...
Một năm đi làm, mình cũng khá quen với công việc, quen với môi trường xung quanh, nhận biết tính cách từng người, biết quý mến ng này, ko ưa ng kia...Biết đâu là chuyện nên nói, đâu là chuyện nên tránh xa. Biết ai là ng bạn có thể tin cậy đc, và ai là kẻ mồm mép. .. Nhưng vẫn còn nhiều điều ta chưa thể nhận ra hết đc. Phải mất thời gian dài, thậm chí cả đời công tác.
Cũng có nhiều lúc chán. Học tập 1 kiểu, làm việc 1 kiểu. Dù điều đó mình đã biết trc ngay từ khi còn học ĐH. Nhưng rồi chợt nhận thấy thôi cứ làm theo cái vốn có sẵn, cũng ko chết ai đc, chả lẽ cãi nhau với sếp? ( Và tự nhủ, bao giờ ta lên sếp, ta sẽ làm khác, haha, đợi đến lúc đó, chắc ta cũng sai be sai bét đến mức ko thể nào sửa đc
)
Cũng có lúc thấy mệt mỏi, vì nhận thấy hnhư mình ko thể hoà hợp với 1 số người. Tính mình là vậy. Ai hợp thì mình chơi, ko hợp thì ko bao giờ nói chuyện. Thẳng tính. Ko khen bừa bãi lấy lòng. Nhưng ko fải ai mình cũng thẳng như vậy. Có những người mình ko ưa, mình sẽ ko tiếp xúc nhiều, và càng ko bao giờ bộc lộ sự thẳng tính ấy của mình ra. Đó là điều mình cho rằng ko cần thiết.
Đi làm đc 4 tháng thì lấy chồng. Rồi có bầu luôn. Giờ đây, đang ở tháng cuối, ng mình lúc nào cũng mệt mỏi, cũng thấy oải, chỉ muốn nằm nghỉ và ko làm j hết. Ước muốn hiện tại của mình bây jờ là nhanh đc nghỉ đẻ để ở nhà nghỉ ngơi, ko fải đi làm
, 24 ngày nữa thui ! Cũng may là cviệc của mình nhàn, ko fải đi lại nhiều. Lắm khi nhàn quá cũng chán (đc voi đòi 2 bà trưng!), nhưng thật ra là rất may đấy chứ !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét