Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Một đêm mất ngủ

Đêm hôm qua mình ko thể nào ngủ đc.
Giận nhau với chồng. Lúc a đi làm chưa về thì mình gà gật đc 1 tiếng. Khi a về rồi, tuy nằm cố nhắm mắt nhưng ko thể nào tập trung ngủ đc. Hình như chồng mình cũng khó ngủ, hết xoay bên nọ lại bên kia.
Đêm qua con bé lại đạp dữ quá, mạnh nhất từ trc tới nay. Có nhiều cú đạp làm mình giật bắn mình và nhăn nhó ôm bụng. giá như mọi hôm thế nào mình cũng làm nũng với chồng " Anh ơi con đạp mạnh quá", để a xoa bụng và nói chuyện với con. Nhưng hôm qua thì ko. A biết có những lúc con bé đạp làm mình đau, nhưng ko đủ dũng cảm để làm lành với mình...
Mình cứ trằn trọc mãi, ko thể nào ngủ đc, đến gần 2h sáng thiếp đi lúc nào ko biết.
Có lúc mình thấy rùng mình ớn lạnh, cảm giác như thiếu đi 1 hơi ấm, 1 bờ vai, 1 đôi tay tin cậy dang ra để vỗ về mình. Có lúc mình thèm đc khóc thật to để đc chồng chạy đến ôm thật chặt, như là xa nhau lâu lắm rồi. Có những lúc đi làm mà người cứ đờ đẫn, chỉ muốn về nhà ngay để đc nhìn thấy bóng dáng chồng và đc cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ nơi a...
Nhưng thực tế là mình đã khóc quá nhiều rồi... Quá nhiều đêm... Quá nhiều ngày... Quá nhiều nước mắt... Bao nhiêu lần đc chồng an ủi, dỗ dành?
Ko quan tâm đến mình nhưng ít ra cũng fải nhớ đến con chứ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét