Giận nhau 42 tiếng, ko nói với
nhau câu nào !!! (Thật kỷ lục ! Ngày yêu nhâu, giận nhau nửa ngày là hết
chịu nổi, hihi, có lẽ thời gian tôi luyện cũng làm mình trở nên " khí
trơ"
)
Chiều qua, đi làm về, mình lúi húi nấu ăn, ông xã kêu "
E có bộ quần áo nào thay ra để a giặt" (Từ ngày có bầu 6 tháng là ông
xã xung phong giặt quần áo cho vợ, đáng yêu quá hen !
).
Mình nghĩ thầm trong bụng, dịu dàng quá thể, chắc là hết giận mình rùi
đây, nhưng mình vẫn lạnh lùng bảo " Ko có đâu", và lại cặm cụi nấu
nướng...
Giặt xong quần áo, ngâm downy thơm điếc cả mũi, anh
chàng rón rén từ đằng sau, ôm chặt lấy vợ và cứ hít hà tóc mình như là
lâu lắm mới đc ôm vậy, hihi. (E hèm, ta fải làm kiêu tí chứ nhẩy? Mình
vẫn tỏ vẻ bình thường, ko nói j, nhưng thực sự trái tim tan chảy mất
rùi, hic hic
)
Lúc ăn cơm, chàng gắp thức ăn cho mình liên tục, mình
cũng chưa nói chuyện j với chàng, nhưng bụng bảo dạ ăn xong sẽ làm lành
(giận thế là đủ rồi )
Ăn xong, 2 vợ chồng đi dạo trc sân, ông xã nắm tay
mình, cái cảm giác ngượng ngùng, e ấp cứ như lần đtiên nắm tay nhau vậy,
thật là lạ ! Hiii. Chàng vừa đi vừa xoa bụng mình, ý chừng muốn hỏi
thăm con gái
...
Haizzz, hết giận nhau thấy thoải mái hẳn, lại thấy yêu
thương, nhớ nhung nhiều hơn . Thế mới biết câu " Đường đến trái tim
người đàn ông luôn đi qua dạ dày" thực sự chí lý
Đêm qua ngủ thật ngon, bù lại đêm hôm trc mất ngủ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét